giang trang

vặt vãnh 365 ngày..

Protected: Lời gọi chân mây

Posted by giangtrang on 29 June 2015 | Enter your password to view comments.

This content is password protected. To view it please enter your password below:

Bảo tàng ngây thơ

Posted by giangtrang on 18 June 2015 | No responses

Đọc lại mấy cuốn của Kafka, Kundera, Murakami cùng 1 lúc. Sờ vào “Bảo tàng ngây thơ”của anh Orhan Pamuk thế là lại chết lịm, quên gần hết những khù khoằm tâm đắc bấy lâu 3 anh kia vẫn nói.
18.6

Bệnh mùa hè

Posted by giangtrang on 10 June 2015 | No responses

Trời lại nắng nóng sau 3 ngày có tí mưa gió mát nhẹ. Mùa hè ở thành phố này hay làm mình phát ngấy. Lười đi lại và ru rú ở nhà mỗi buổi chiều, nghe nhạc, đọc cái gì đó rồi suy nghĩ vụn vặt.

Phải mất nhiều thời gian ta mới thấy quy luật thế giới nguyên sơ đẹp và tự nhiên như những câu tục ngữ ca dao đã chỉ giáo. Người đàn bà lạnh lùng với anh khiến anh ngầm phấn đấu để hay hơn. Người đàn bà anh lạnh lùng sẽ luôn dịu dàng và để mắt tới anh. Cuộc đời chúng ta sống thỉnh thoảng lặp lại tình trạng năm 2046 – như những bản nháp của những cuốn tiểu thuyết kha khá.

Ta ngồi một mình trong phòng điều hoà rét run nghĩ đến những khoảnh khắc ngồi trên hòn đảo cô đơn, tâm hồn tơi tả giữa những mảnh vụn ký ức. Những cuốn tiểu thuyết kha khá thực ra không thích diễn ra điều gì giống quy luật chỉ bảo của kho tàng ca dao tục ngữ, nó có quy tắc riêng. Điều anh không muốn đạt được không còn tự tìm đến.

Chắc hẳn thế giới tự nhiên luôn đúng. Ta vui vẻ nhúc nhích đi kiếm tìm cái gì vui hơn, hoặc ít nhất là mở nhạc cho ồn ào hơn. Ta không còn thích thú với cái ảo não lè nhè. Ở trong ta là một sức mạnh đơn độc, một tâm hồn thuộc về những lời cầu nguyện xin luôn có sức khoẻ và trí tuệ để sống mãnh liệt, thanh thản.

Nghe Portishead một tí nhỉ, dạo này không còn cảm giác thấy cái ambient đó khào khào cào cấu tim gan nữa. Đó là sự thật.

dòng sông trong tâm tưởng

Posted by giangtrang on 3 June 2015 | No responses

Bé ơi, kia kìa
Ba gốc cây lê
Ba cây gỗ bách
Là sáu phải không?
Dưới có tổ quạ,
Trên là tổ chim
Một trăm thước nhé
Là về nghĩa trang…
Hakamiri,
Itchô, Itchô, ya

Đọc lại một phần Xứ tuyết của Kawabata. Vẫn luôn lặp lại một câu hỏi: Cái đẹp có cứu rỗi tâm hồn chúng ta không?
Trước sự điêu linh của cái đẹp, dưới ánh lửa giết chết Yoko, chàng khách đi đường Shimamura lảo đảo nuốt lấy dải ngân hà.
Đứng trước cảnh tang thương của đất nước, Kawabata chỉ viết ra những khúc bi ca mà thôi.
Nếu không có chiến tranh có lẽ cũng không có một Trịnh Công Sơn.
Dù cô đơn và bại trận thì những tâm hồn đó vẫn luôn giữ đúng phẩm chất con mắt nhìn của chính mình cho đến ngày tàn.
Sau nhiều năm đọc lại mình thấy còn nguyên cảm giác rung động trước cái đẹp vô song cấu tạo bằng nghệ thuật như những bông tuyết âm thầm vẫn đang rơi kia…
Nhớ lần ghé chơi Kamakura năm xưa, một buổi chiều như chạm vào “Lời thiên thu gọi” của Trịnh Công Sơn và vài dòng ghi vội khi trở về trong “chiều qua vẫn qua”. Hôm nay đọc lại, post lại:

Sao không là loa kèn trắng (*)

Đến Kamakura, tôi mới thật sự như được chạm vào cái hồn của nước Nhật. Trong màn nắng dịu mỏng, nhìn bạn đồng hành cầm ô lặng lẽ bước chân trên phố núi, chợt thấy man mác cái vẻ âu sầu của một ngày thu đến muộn. Kamakura lặng lẽ. Nơi chỉ cách Tokyo 50 cây số, tức là một tiếng ngồi tàu.

Biết nói gì về Nhật Bản và Kamakura chỉ sau mấy ngày ngắn ngủi. Nói rằng chính cái đẹp lặng lẽ ấy đã cứu vớt ta? Có lẽ vì ngắn ngủi quá mà dư âm lúc về còn mãi như một dòng sông trong tâm tưởng. Dòng sông chảy về đêm trong những giấc mơ vừa lạ vừa quen. Những người muôn năm cũ, những vùng miền tưởng như muôn năm cũ nhưng khi tỉnh dậy thật ra là chưa đi qua bao giờ.

Đêm qua đang ngủ say giật mình vì tiếng con gọi. Con bảo mẹ ơi bế con đứng dậy. Thế là chẳng kịp tỉnh đã vội ôm con vào lòng đứng dậy theo tiếng í éo của con rồi đi qua đi lại trong phòng. Bế một lúc, đặt thử con xuống để ngủ tiếp thì con mở to mắt ra thản nhiên bảo: không mẹ đứng tiếp đi. Hỏi con: Con nằm mơ hay sao mà đang ngủ ngon lại đòi mẹ bế đứng dậy? Con có đau tai không? Con bảo: Không, con không còn đau tai nhưng con thích mẹ bế. Lại dỗ con: Hay mình nằm xuống rồi mẹ ôm con nhé. Con lớn rồi mẹ không bế lâu được. Hạnh Nguyên bảo: “Mẹ ơi, con chưa lớn đâu. Con còn bé lắm!” Nghe thế thì sao nỡ đặt con xuống, thế là lại chiều con thêm một lần hiếm hoi con được chiều. Cứ bế con đi đi lại lại cho đến khi con chìm sâu vào giấc ngủ, khi đôi tay đã rã rời rồi mới dám đặt con xuống. Vừa lúc ấy trời bắt đầu mưa đêm.

Lại một mùa đông. Tôi thấy mình mặc áo len đỏ, tóc dài, má bầu bầu ngồi trên bục sân khấu gỗ quen. Trên bục gỗ có hoa loa kèn trắng (loa kèn giữa mùa đông?). Giang đang chơi bản Prelude số 1 của V.Lobos, sau đó không hiểu có tiết mục gì mà tôi cầm micro đọc thơ. Tôi đọc:

“Có những lúc một mình ngồi với
Lọ hoa vải đầy bụi
Sao không là LOA KÈN trắng (*)
Chia nỗi buồn cùng tôi”

(*) thơ anh Goldmund – Lâm Vũ Thao. Nguyên tác là “cúc trắng”

Vừa đọc dứt câu thơ, nhớ ra là sai, tôi vội vàng ngẩng mặt lên dò đoán gương mặt những khán giả ít ỏi còn nán lại căn phòng. Hình như không ai biết nỗi hoang mang đọc thơ sai của tôi trên bục gỗ. Ngoài trời còn mưa nhẹ, bay bay hắt qua cửa sổ chạm vào mặt tôi. Trong phòng từng giọt guitar vẫn như đang thổn thức tan ra.

“Reng…reng” tôi tỉnh dậy. Thế là lại có thêm một giấc mơ. Không phải chuyện thật. Không gian là thật, thật như trong ký ức. Ôi những ngày hậu Kamakura.

Cổng đền Engaku-ji làm tôi ngỡ ngàng. Lối lên đền là hành lang đá bám dọc theo sườn núi. Những dáng cây cao vút xanh mướt tỏa rộng bao trùm lối đi. Tôi và P. thưa hẳn chuyện. Cảm giác như bắt đầu đi vào một thế giới khác, êm dịu và lặng lẽ. Rời vườn tượng trong Engaku-ji chúng tôi rảo bước qua vài ngôi đền, qua vườn đá, qua phòng Trà đạo, qua một cảm-giác-Nhật đang ngày càng xâm chiếm khiến tôi lâng lâng. Trời về chiều, chúng tôi dừng lại ngồi bên hiên đền Kencho-ji nhìn ra vườn thiền. Giữa Kencho-ji tôi nói với P. rằng: đẹp thế này, lặng lẽ thế này bảo sao Kawabata thích đến đây, bảo sao có “Ngàn cánh hạc”, bảo sao Kawabata tự sát tại Kamakura. Dù chỉ có lác đác vài cánh chim chiều, nhưng giữa “vòm cây trong nắng chiều” (Kawabata), giữa những tiếng rền của núi, giữa lúc đầu óc đang nhẹ bẫng chẳng khác gì chân không, tôi thấy chúng tôi như đang ngồi ngay trước một vẻ đẹp chỉ có thể cảm thấy nó đang chìm sâu vào trong mình mà rất khó giải thích hay diễn tả.

Ngồi trước vườn thiền Kencho-ji như ngồi trước một thế giới bao la thu nhỏ. Núi non, sông suối, ghềnh thác, thung lũng, tất cả được tạo theo lối tự nhiên như là vừa rơi ra từ một sự hồi tưởng. Giản dị vô cùng. Thư giãn vô cùng. Thêm một lần nhận thấy hạnh phúc đến thật nhất chỉ trong những chuyến đi. Nỗi nhớ đến thật nhất từ trong những chuyến đi. Và còn sẵn lòng cho những chuyến chu du thật xa để xua tan sự bất an khi ngồi hoài nhớ về nhiều cái đẹp đang phai tàn.

Dạo bước trong Kamakura tôi nhận ra Ký ức với Hiện tại thật cũng giống như trà và chén, như vết son môi và con người trong truyện kể Kawabata. Người ta có thể bỏ bê trà và chén trong bóng tối, trong ẩm ướt của một trà thất không người, nhưng mỗi lần có một tâm hồn tri kỷ nâng chén là vết son môi lại hiện lên cùng với hương trà. Người ta có thể bỏ bê kỷ niệm trong quên lãng, nhưng mỗi lần chạm phải cái âm vang cô độc trên một cuộc hành trình là ký ức lại biết động đậy, thì thầm.

Có hay chăng “ngàn cánh hạc” luôn luôn chết đi và sống lại trong những hoài niệm của mỗi con người?
Hay chỉ nghe thấy tiếng rền của núi đang tiến dần về phía ta như một sự chết đi vĩnh viễn trong lòng?

Hạ huyền 2

Posted by giangtrang on 2 June 2015 | No responses

Hạ huyền 2 cover

/ ALBUM & 6 CONCERTS: HẠ HUYỀN 2

Thanh Phương (phối khí, guitar)/ Giang Trang (hát)/
Vân Mai (đàn tranh)/ Lê Thư Hương(flute) /Trọng Kiều (Piano)

• L’ESPACE HÀ NỘI 7 và 14. 3.2015, L’Espace 24 Tràng Tiền, HERITAGE SPACE 26.3.2015
• PARIS 11.4.2015@ Studio Raspail, 12.4
• MUNICH 18.4.2015, Bela Betok

/ HẠ HUYỀN 2
Nhạc sỹ Thanh Phương: phối khí, guitar
Giang Trang: hát
Vân Mai: đàn tranh
Lê Thư Hương: flute
Trọng Kiều: piano

Tiếp nối sự đón nhận của khán thính giả với album và đêm nhạc Hạ Huyền, Hạ Huyền 2 là một trải nghiệm mới với âm nhạc Trịnh Công Sơn của Giang Trang.

Trong album và đêm nhạc Hạ Huyền 2, Giang Trang và các cộng sự tìm gặp Trịnh Công Sơn, người Việt Nam chịu ảnh hưởng sâu sắc của nhạc Tây phương mà viết nên những “điệu buồn da vàng”. Hạ Huyền 2, nhẹ nhõm hơn và phá cách hơn với đàn tranh hợp tấu cùng guitar, piano và sáo, để tìm con đường mới chạm vào những cội nguồn làm nên âm nhạc của Trịnh Công Sơn.

Khác với Hạ Huyền, mang nặng tự sự cá nhân, Hạ Huyền 2 hướng đến tinh thần của một người dường như đã tìm được yên tĩnh trong lòng mà nhìn ra thế giới. Bên cạnh những di sản văn hoá Đông Tây góp nhặt được, còn có lời kinh kệ vô tình nằm ở đấy (*)
====
(*): chữ của TCS

/ THẢN NHIÊN GIỮA CUỘC ĐỜI

Trịnh Công Sơn (1939-2001) là tác gia tiêu biểu cho nền tân nhạc Việt Nam với hơn 600 tác phẩm. Trịnh Công Sơn (TCS) là rất ít trong số văn nghệ sĩ ở Việt Nam thế kỷ 20 và 21 vượt qua được lằn ranh chính trị, khi Việt Nam nằm trong sự phân chia hai miền về địa lý. Một đặc tính nổi bật ở nhạc phẩm Trịnh Công Sơn là xuất sắc ở phần lời. Lời ca độc đáo, giàu chất thơ, mang hơi hướng triết học đã tạo nên tầm tư tưởng sâu sắc ở ca khúc của Trịnh Công Sơn và làm nên tên tuổi Trịnh Công Sơn, không phân biệt chính kiến, màu da. Có một đánh giá khá phổ biến cho rằng phần nhạc của nhạc Trịnh Công Sơn quá đơn điệu. Đánh giá này trùng khớp với lời lý giải của ông về sự sáng tác của mình: “Tôi chỉ là một tên hát rong đi qua miền đất này để hát lên những linh cảm của mình về những giấc mơ đời hư ảo…”. Trên tinh thần đào sâu sự cảm nhận về ý nghĩa ca từ trong ca khúc, đối diện với âm nhạc Trịnh Công Sơn với sự đồng vọng trong cảm xúc, Giang Trang và nhóm nghệ sỹ thực hiện Hạ huyền 2 tìm kiếm, nâng niu vẻ đẹp mong manh trong cõi âm nhạc TCS, chạm vào những cảm giác và ấn tượng trong âm nhạc TCS.
Hướng đi của Hạ huyền là khai thác sâu vai trò của hòa âm phối khí. Giang Trang là một giọng hát trong Hạ Huyền. Không có Hạ Huyền thì không có Giang Trang như là Giang Trang mong muốn. Hạ Huyền là một không gian âm nhạc, mà ở đó biến người hát thành người nghệ sĩ thủ thỉ tự sự trong một không gian âm nhạc. Đêm hát trình bày một không gian âm nhạc.

Giọng hát của Giang Trang có cái thản nhiên và u hoài tự nhiên, và rất tự nhiên tìm thấy sự đồng vọng trong ca từ và âm nhạc của Trịnh Công Sơn. Với năm tháng, sự thản nhiên ngày càng lộ rõ hình hài trong giọng hát, từng trải hơn, nhưng không bao giờ đánh mất cái bóng nắng hy vọng trên tất cả những buồn vui trong đời. Giang Trang lựa chọn ca khúc TCS để nuôi dưỡng đời sống tinh thần cho mình, tìm kiếm những người bạn nhạc tài năng giúp Giang Trang thực hiện được ý tưởng của chính mình, ra các cuộc chơi, ra các album để thử nghiệm sức sống của các cuộc chơi: Lênh đênh nhớ phố (2012) Hạ huyền (2012) và Hạ huyền 2 (2015).

Nhạc sỹ phối khí, nghệ sĩ guitar Thanh Phương và Giang Trang có cùng quan điểm cho rằng âm nhạc Trịnh Công Sơn chịu ảnh hưởng sâu sắc của âm nhạc Tây phương. Ca từ của Trịnh Công Sơn cũng mang âm hưởng của những cuốn tiểu thuyết Pháp ngự trị trên trí thức trẻ thời đó. Hạ Huyền 2 đi vào mạch chính của một tinh thần âm nhạc với nhiều cảm giác và ấn tượng, như dẫn dắt người nghe sang một vùng trời nâng niu cái đẹp mong manh vốn luôn chất đầy trong âm nhạc Trịnh. Ở đó giọng hát tự nhiên, trìu mến, mộc mạc, gần gũi với đời sống con người như một sợi chỉ mảnh mai liên kết cuộc chuyện trò trầm lắng tự tại cùng tiếng đàn tranh (nhạc cụ tiêu biểu của phương Đông), với guitar, piano, flute (các nhạc cụ tiêu biểu của phương Tây).

Hạ Huyền 2 đi tìm, hướng tới cái đẹp an nhiên và sự bao dung trong nhạc Trịnh. Trịnh Công Sơn chưa bao giờ “yên tĩnh” trong lòng, ông không ngừng tìm kiếm câu trả lời cho những trắc ẩn trong đời sống. Nhạc Trịnh không phải là nhạc Thiền, nhưng lại đầy chất Thiền trong đó. Sự an nhiên đã rạng ngời trong ông kể từ khi ông chấp nhận đời sống như nó vốn vậy, không thể khác được: “Có những ngày tuyệt vọng cùng cực, tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau. Từ buổi con người sống quá rẻ rúng tôi biết rằng vinh quang chỉ là điều dối trá. Tôi không còn gì để chiêm bái ngoài nỗi tuyệt vọng và lòng bao dung. Hãy đi đến tận cùng của tuyệt vọng để thấy tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa. Tôi không muốn khuyến khích sự khổ hạnh, nhưng mỗi chúng ta hãy thử sống cùng một lúc vừa kẻ chiến thắng vừa kẻ chiến bại. Nỗi vinh nhục đã mang ta ra khỏi đời sống để đưa đến những đấu trường.”. Bởi thể, ở một vùng trời khác trong Hạ Huyền 2, âm nhạc của ông làm cho những người nghệ sĩ thể hiện nó trở nên bình thản hơn, không buồn, không vui mà âm thầm nâng niu cái đẹp, sự chân thành vốn dĩ thường rất mong manh trong đời sống.

***

Hạ Huyền 2 được thực hiện trong vòng 2 tháng tại Thanh Phương Studio. Tiếng đàn guitar của Thanh Phương đã cùng Giang Trang dạo qua 12 tác phẩm âm nhạc của Trịnh Công Sơn:

1- Gọi tên bốn mùa
2- Góp lá mùa xuân
3- Ru em từng ngón xuân nồng
4- Tôi ơi đừng tuyệt vọng
5- Nhìn những mùa thu đi
6- Rồi như đá ngây ngô
7- Rừng xưa đã khép
8- Bên đời hiu quạnh
9- Trong nỗi đau tình cờ
10- Ngẫu nhiên
11- Người mẹ Ô Lý
12- Chờ nhìn quê hương sáng chói

Từng tác phẩm được ghép lại thành một tổng thể hoà âm đậm màu sắc acoustic với 4 nhạc cụ: Guitar, Piano, Flute và đàn tranh. Hoà âm tĩnh tại, lắng đọng và tinh tế được thể hiện bởi 4 nghệ sĩ solist tài năng. Nhiều tác phẩm âm nhạc đã rất quen thuộc với người yêu nhạc Trịnh được khoác chiếc áo mới, mà trong đó người hát thể hiện giai điệu Trịnh Công Sơn mộc mạc an nhiên nhất có thể. Phần ca từ được thể hiện rõ ràng và khoan thai để người nghe cảm nhận được sức mạnh và sự lay động của ca từ Trịnh Công Sơn. Một số bài hát trong tập Ca khúc Da vàng mới được cấp phép phát hành tại Việt Nam cũng là một cơ hội tốt để thế hệ người yêu nhạc Trịnh mới tiếp cận được mảng âm nhạc phản chiến của Trịnh Công Sơn – mà trong đó ca từ của ông đã thể hiện được sức mạnh lay động ấy.

Hạ Huyền 2 đã được công diễn 2 đêm tại L’Espace (Hà Nội) trong tháng 3 và sẽ tiếp tục đến với Pháp và Đức trong tháng 4. Dự án âm nhạc này được thực hiện tích cực bởi một tình yêu với âm nhạc Trịnh Công Sơn của toàn bộ ê kíp và những người yêu mến giọng hát Trịnh Công Sơn của Giang Trang – một người không nhận mình là nghệ sĩ, càng không nhận mình là một người hát Trịnh Công Sơn xuất sắc. Giang Trang chỉ hát nhạc Trịnh theo sự mách bảo, và hát vì những người yêu nhạc Trịnh đã đứng cạnh bên cô.

Đây là một dự án âm nhạc tưởng nhớ đến Trịnh Công Sơn, vào dịp 1.4 – ngày Trịnh rời xa cõi tạm… Hạ Huyền 2 như một ví dụ, nếu hôm nào bạn ghé qua khu vườn âm nhạc Trịnh Công Sơn.

CẢM ƠN NHỮNG CHIA SẺ CỦA CÁC NHÀ BÁO ĐÃ DÀNH CHO HẠ HUYÊN 2 sau 2 đêm chia sẻ tại TTVH Pháp L’Espace Hà Nội:
http://www.vietnamplus.vn/giang-trang-an-minh-de-khoi-lo-vung-troi-khac-trong-coi-trinh/313007.vnp
http://giaitri.vnexpress.net/tin-tuc/nhac/lang-nhac/giang-trang-cam-nhan-nhac-trinh-tuoi-sang-hon-3161675.html
http://vov.vn/van-hoa/am-nhac/dem-ha-huyen-ii-va-su-khong-ten-390805.vov
http://vtc.vn/giang-trang-hat-nhac-trinh-an-tuong-voi-album-ha-huyen-2.147.545531.htm
http://motthegioi.vn/van-hoa-giai-tri/giang-trang-dua-ha-huyen-2-ru-hon-voi-ca-khuc-cua-trinh-cong-son-165607.html
http://www.nhandan.org.vn/cuoituan/doi-song-van-hoa/tro-chuyen-cuoi-tuan/item/25817502-binh-than-gop-nhat-va-khong-ngung-suy-nghi.html
http://news.zing.vn/Giang-Trang-lanh-minh-khoi-showbiz-de-hat-nhac-Trinh-post522960.html
http://hanoimoi.com.vn/Tin-tuc/Giai-tri/745481/giang-trang-lam-album-ha-huyen-2-tuong-nho-trinh-cong-son
http://vietnamnet.vn/vn/van-hoa/226378/nu-ca-si-bi-an-va-tinh-yeu-danh-cho-nhac-trinh.html
http://laodong.com.vn/lao-dong-cuoi-tuan/giang-trang-nhac-trinh-cong-son-thay-doi-cuoc-doi-toi-329717.bld
….
KỶ NIỆM Ở PARIS: HẠ HUYỀN CONCERT VỚI SỰ HỢP TÁC GIỮA L’ESPACE VÀ HỘI VĂN HOÁ TRỊNH CÔNG SƠN:
– Bài giới thiệu Hạ huyền của G.S Cao Huy Thuần: GIANG TRANG HÁT NHẠC TRỊNH CÔNG SƠN
http://www.tcs-home.org/ban-be/sinh-hoat/2015-ky-niem-14-nam/giang-trang-hat-trinh-cong-son
Hạ Huyền, như các anh các chị đều có thể đoán, là trăng sau rằm, trăng cuối tháng, trăng hạ tuần. Trăng trước rằm là trăng thượng tuần, trăng sáng dần. Trăng ấy không làm ta cô đơn vì mọi người còn thức với ta. Trăng hạ tuần đến khi ta trằn trọc một mình không ngủ được. Trăng từ tròn đến khuyết, như một nửa cứ mất dần, trăng mất trăng, ta mất ta, ta mất người yêu, Kiều mất Thúy Kiều, Kiều mất Kim Trọng, Kiều giật mình giữa tàn canh, Kiều xót xa, Trịnh Công Sơn xót xa phận mình, phận người, phận nước. Hạ Huyền, chính là cái góc tối ấy của mặt trăng, chỗ khuất, chỗ u uẩn, chỗ bí hiểm trong nhạc Trịnh Công Sơn. Chỗ đau. Giang Trang chọn chỗ tối ấy trong tâm hồn của cô để thám hiểm lời ca. Hạ Huyền là nửa tối tự hát về mình và hát về nửa sáng.

Bởi vậy, hát Trịnh Công Sơn thì phải “cúi xuống, cúi xuống thật gần”. Gần cái gì? Gần trái tim. Để làm gì? Để “nghe tim rạng vỡ”, nghe “đau thương trong tuổi nhỏ khóc òa”. Nhạc Trịnh Công Sơn thường buồn như vậy, như nỗi lòng kể trong bóng tối. Kể nhỏ nhỏ, thầm thì. Nhưng có một điều rất lạ, đặc biệt trong ca từ Trịnh Công Sơn: nghe giọng buồn mà ta không chìm xuống, ngược lại, vẫn thấy nhẹ nhàng , thanh thoát, thinh không. Nhạc và lời ca vừa bay lên vừa bay vào. Bay lên trong chỗ Đẹp, chỗ Cao Sang, chỗ Tha Thứ, chỗ Giải Thoát. Và đồng thời bay vào, vào chỗ tối trong tim các anh chị, chỗ hiu quạnh, chỗ ngây ngô. Chỗ đau. Mong các anh chị thưởng thức được nét tuyệt diệu đó của bài hát “Trong nỗi đau tình cờ” qua giọng hát của Giang Trang và phối khí mê hoặc của anh Thanh Phương.
– Bài cảm nhận của tác giả HÀN THUỶ sau concert Hạ huyền tại Paris ngày 11.4.2015: HẠ HUYỀN LÁ BAY
http://www.tcs-home.org/ban-be/sinh-hoat/2015-ky-niem-14-nam/ha-huyen-la-bay
Phải nghe Giang Trang cùng với phối âm và biểu diễn tuyệt vời của ban nhạc để thấy diễn tả này đẹp như thế nào. Khi thầm thì sâu lắng, tôi như nghe thấy lá rơi nằm lặng lẽ trên mặt đường. Khi tiếng hát vang cao, tôi như nghe thấy tiếng lấp lánh của lá rơi trong nắng bay phấp phới. Nhưng xin đừng quên, lá rơi trong mùa Xuân, và người phu góp lá trong mùa Xuân, ẩn dụ đau nhói của số phận những người trẻ đã chết trong cuộc chiến. Bài này Trịnh Công Sơn viết năm 1969.
Người xưa nghe bạn đánh đàn đã nghe tiếng mây bay và nước chảy, bên ngoài cuộc đời. Cảm ơn Giang Trang và Hạ Huyền cho tôi nghe tiếng lá rơi, và tiếng lá bay, trong cuộc đời này.

There is no way to Nirvana

Posted by giangtrang on 2 June 2015 | No responses

9 năm trước tôi hay nói “There is no way to Happiness. Happiness is the way” như ai nói hay quá.
9 năm sau, giờ đây, tôi bắt đầu nghĩ “There is no way to Nirvana. Nirvana is the way” như ai nói, hay quá!

Tôi không thích dùng từ “cõi tạm” như TCS hay ai nói. Tôi thích từ “con đường”. Mỗi ngày tôi bước thêm một bước, từ từ bước đi từ từ bước qua, từ từ bước thêm. Tôi không biết phía cuối con đường là gì, cứ bước đi thôi. Tôi cũng không cần phải chết đi để tới cõi Niết bàn, vẫn luôn như vậy từ thuở hay nói đùa, tôi chỉ cần đi tới như mọi ai trong cuộc đời này rồi để lại những dấu vết nhỏ nhoi, nhưng cần phải hay. Tôi còn thích nói đùa với chúng bạn “độc hành độ bộ nát bàn lộ” như 9 hay 13 năm về trước. Cái hướng về không nhất thiết là một cái đích nào cụ thể, hướng về trong từng bước đi của từng ngày để góp nhặt lại những khoảnh khắc thảnh thơi.

Có 5 điều căn bản trên con đường ta đi, để giữ mình thảnh thơi tôi thấy:

– Luôn tôn trọng sự sống. Ta làm việc, ăn uống thế nào cố gắng hạn chế sự tổn hại đến các loài – nữa là đến tính mạng một con người, và đầu tiên là sự sống của chính mình.
– Luôn tin vào hạnh phúc chân thật. Hạnh phúc chân thật có lẽ rất “ít ỏi” và “chắt chiu”, phần lớn nó chỉ bao gồm hiểu và thương.
– Tình yêu thương chân thật. Làm được điều gì nhỏ nhoi (trong tầm tay) mà có ý nghĩa cho người khác thì làm ngay, nhưng không phung phí cho những kẻ lợi dụng.
– Nghệ thuật nói và nghe. Từ khi mong muốn tìm lại tâm hồn thảnh thơi của mình thuở 20 tuổi (khi thơi thới mà không gắn chặt với ai hay sở hữu ai) tôi bắt đầu học cách hoà giải với những khúc mắc trong suốt 12 năm qua. Mỗi một đối thoại dù vặt vãnh hay nghiêm trọng tôi đều hướng tới một mong muốn duy nhất là đem lại cảm giác tin tưởng và dễ chịu. Nói và nghe như thế nào không nằm ngoài mong muốn đó. Điều này thật sự quan trọng, nó làm tôi thảnh thơi và cười nhiều hơn sau mỗi ngày sống. Trong một số trường hợp cũng có thể nói rõ tận cùng quan điểm về một vấn đề, nói xong không để bụng.
– Thực tập loại bỏ những gặp gỡ không cần thiết, hoặc gây phiền hà cho mình hay cho người khác trên đường đi của riêng họ. Phải mất nhiều năm mới thấy điều này thật sự quan trọng. Không nên tốn thời gian, tiền bạc, công sức thậm chí lời nói với những người chỉ có than thở, giận hờn, sợ hãi, lo lắng, buồn khổ. Khi tôi thấy buồn khổ tôi im lặng hít thở để trân trọng sự sống của mình, tìm cách rời xa nỗi ưu phiền của những câu chuyện dạng này trên đường đi. Chẳng may phải nghe thì nghe thôi, không can thiệp hay đưa ra lời khuyên, nghe để họ có thể nói và rồi ngày mai quên đi không nhắc lại. Nghe những câu chuyện buồn khổ của người khác hay của chính mình nhiều quá nó làm mình yếu, mệt, thậm chí bệnh. Tôi học cách sống hơi vô cảm một chút, hơi lạnh lùng thản nhiên, tập trung dành thời gian quan sát tới những người mà mình thật sự yêu mến, tôn trọng và muốn chia sẻ khó khăn của họ một cách tự nguyện. Tập không nghĩ nhiều về buồn phiền trong quá khứ, nếu có nghĩ thì chọn hướng tới những khoảnh khắc đẹp mà ta đã có trên đoạn đường vừa đi qua. Buổi sáng luôn bắt đầu bằng một đoạn nhạc dễ chịu, một điếu thuốc để nhìn ngắm khung cảnh xung quanh nơi mình đang sống, và niềm hy vọng về những điều an lành, tốt đẹp đang tới. Chẳng may có gì đó buồn phiền trong ngày, mình AQ, nó đến rồi nó sẽ tự đi. Có gì gian nan mình (lại càng AQ) cho là đang được chơi game với đời (không phải để “cứu công chúa”) mà để tập trung cố gắng vượt qua, qua được bao nhiêu phần trăm thì qua, cứ cố gắng để dẫu game over không phá đảo thì cũng được vài giờ sung sướng nhìn lại rồi cười khì thấy mình lên được level chấp nhận đời sống khá hơn ngày đã qua. Hơn một năm tự xây dựng cái hải đảo của riêng lòng mình, tôi thấy có lẽ đó là tiền đề quan trọng để tôi đang được cảm nhận những ngày tháng lắng dịu trong sự an ổn này…

Biết đâu chỉ cần có con đường và “hải đảo” của riêng mình là có Niết Bàn?
There is no way to Nirvana, Nirvana is the way.
2.6.2015

Stefan Jackiw và Anna Polonsky

Posted by giangtrang on 2 June 2015 | No responses

Lần đầu nghe Stefan Jackiw cùng Anna Polonsky. Có những lúc tôi ngước mắt lên nhìn phong thái của Stefan Jackiw để định bơi lội trong cảm giác quen thuộc về một giai điệu đã nghe vài lần. Có phải đây là một Jascha Heifetz thứ 2, hay là một Heifetz có thêm nhiều màu sắc phương Đông? Không, không còn cảm giác bơi lội trong điều gì thân quen nữa. Tôi nhắm mắt lại. Trong bóng tối tôi như chạm vào một dải Ngân Hà. Ở đó, mọi cực điểm của các trạng thái cảm xúc trong những các phẩm cổ điển được cho là đã chuẩn mực đang được nhào trộn lại, tinh tế, mảnh mai, mịn màng như một thứ gì đó bình thường, gần gũi còn đang tiếp diễn trong thời đại này. Cổ điển mà như chẳng còn là nhạc cổ điển. Tôi thấy trong những giai điệu trộn lẫn buồn, vui, lạc lõng, hy vọng… thành một thứ ánh sáng xanh nhẹ dần dần lan toả xoá đi bóng tối, nó lan toả gần và dễ chịu đến độ tôi chỉ còn biết mình đang bị hút lên trên sân khấu, lên trên một dải Ngân Hà đang chậm rãi ôm lấy bóng đêm trong cái xiết thanh sạch, vô cảm, trống rỗng đầy mê hoặc không thể giải thích nổi. Tiếng đàn piano của Anna không kém phần thánh thiện và có phẩm cách vời vợi nhưng lại gần gũi với tất cả những khoái lạc dữ dằn. Trong khi đó tiếng violin của Stefan, từ đáy lòng, từ tận cùng của sự tìm kiếm một cảm giác buồn bã lại chỉ như một tiếng gọi dài lặng lẽ đòi hỏi cảm tình của người nghe, rồi sau mỗi phút thêm phô bày ra cái đẳng cấp giản dị đỉnh cao của riêng mình. Cái mạng che hết sức mong manh đó được dệt ra từ trong vô cùng, chỉ có thể cảm nhận, nếu muốn diễn giải bằng ngôn từ thật có phần thất bại ê chề. Nghĩ vậy, tôi mỉm cười nhẹ bẫng vì biết mình may mắn được chứng kiến thời khắc ban đầu của một ngôi sao đích thực còn đang ở thời kỳ ẩn mình trong một trí tuệ lạ: hơn hẳn một nghệ sỹ trình diễn, có lẽ đây là một nhà tâm lý học dùng nhạc cổ điển và cây đàn vilolin để nói với mọi người.
(luyên thuyên ngay sau Hennessy Concert tại Hà Nội ngày 28.5.2015)

Vọng niệm

Posted by giangtrang on 1 June 2015 | No responses

Nghệ thuật – muôn trùng cảm xúc.
Những vọng niệm của ngàn đời như những vết mòn trên hành trình từ từ ta đi.
Nghệ thuật, cũng là một bến náu trong cô đơn.
Trên con đường ta đi luôn có những dấu vết của sự chân thực trong từng khoảnh khắc sống.
Cô đơn là cần thiết. Cô đơn cho ta thời khắc yên lặng soi rọi lại chính mình để thấy ta đã bước đi như thế nào.
Ai có thể biết trước con đường xa xăm kia có những gì? Cứ bước đi. Bước từng bước một gọn gàng. Dù nhỏ nhoi thì cũng để lại những dấu vết đi ngang qua đây thôi.
Cuối cùng, chỉ có cái đẹp – sống đẹp- cứu rỗi ta trên đường đi. Cái đẹp chỉ cho ta thấy rất cần thiết để biết mình cần phải làm gì và không nên làm gì trong hiện tại. Trên đường ta đi không thật sự có được và mất, chỉ có những biểu hiện của cảm giác và ấn tượng chân thực. Sự chân thực, sự thật không phải là một cũng chẳng phải là hai. Sự thật là con đường tuỳ thuận để nuôi dưỡng cái đẹp cùng với tự do. Tự do trong cả vui lẫn buồn. Tự do dùng một dấu lặng – khoảng trống cần thiết sau những nốt nhạc- để tắt đi những phiền não ngấm ngầm đốt cháy ta. Từ đó, trong ta có sự lắng dịu và ân cần gìn giữ cái đẹp.
Ký ức có thể vui hay buồn, nhưng đã là ký ức thì phải đẹp.
Ta biết còn có tiếp những ngày mai.
(luyên thuyên cho những ngày đang sống nhân đọc thư của GS Cao Huy Thuần về DVD ghi lại concert Hạ huyền tại Paris)
1.6.2015

Going Home

Posted by giangtrang on 16 September 2014 | 3 responses

Có những ngày ốm bị lẫn lộn về khái niệm thời gian sáng nghĩ là đang thứ Ba chiều nghĩ là đang thứ Tư. Có những cơn u ám từ đâu rơi về bất chợt, ngoài khả năng kiểm soát. Có những ngày không nghe gì, không đọc gì. Chợt nghe tiếng Flute vang lên trong một tối mưa bão mà tưởng như đang đứng nghấp nghé đâu đó nghe cả một dòng sông âm thanh êm đềm chảy về. Có những ký ức vừa quen, vừa lạ, lẫn lộn. Chỉ khi nghe thấy tiếng con cười, tết đôi bím tóc cho con, đọc cho con đôi ba chương truyện để đi vào giấc ngủ, nghe chính tiếng thở của mình trong làn nước bơi mỗi sáng rồi hăm hở công việc mỗi ngày với cái nắm tay thật chặt (tự mình nắm lấy tay mình) – mới biết mình đang ở đâu để đi qua từng ngày, từng ngày một.

Nhìn lại phía sau

Posted by giangtrang on 23 July 2014 | No responses

Ngắt tạm FB rồi chìm vào im lặng đôi ngày.

Có những lúc còn thấy xáo động khó ngủ, để xua đi cơn khó ngủ thì nhớ lại những cuộc trao đổi như muốn đi đến điểm tận cùng của một trạng thái. Hãy dành cho chính mình thời gian cần thiết để hiểu kỹ hơn về nhiều điều.

Vượt xa những thú vị kỳ diệu của những chuyến đi ra khỏi thành phố này, giờ đây, trong lúc kiệt quệ về thể xác lại không muốn đi đâu cả. Muốn ở loanh quanh trong căn phòng để chăm sóc cơ thể mình kỹ hơn, đi tập vài vòng và qua lại ăn cơm cùng bố mẹ. Đằng sau cái mớ hỗn tạp vừa là tất cả như vừa không là gì cả, thì ở đâu thế cái cảm giác đòi hỏi tìm lại một sự trinh nguyên, lòng hồ hởi chân thành này? Có thể chúng ở nơi khác, những nụ cười, chúng chỉ thật sự đã đẹp nhất khi lẫn trong những khoảng thiên nhiên mênh mông rộng lớn và yên bình ở bên ngoài.

Sự ngờ vực quyết liệt này đã nảy ra lần đầu tiên trong tôi. Nhưng chính chúng ta đôi khi cũng tự nâng niu những khiếm khuyết mà chúng ta ra sức thải loại. Một phần đời sống thật (rất nhỏ) ta thấy trên những Facebook lại nằm chính trong việc huỷ hoại những gì đem lại hương vị cho nó. Mình như bị lôi cuốn vào một vòng chuyển động nghi ngại – mà ở đó người ta bộc lộ dễ quá việc đặt người khác lên bàn cân tương lai và quá khứ. Trong khi ta chỉ đang muốn được hết mình với hiện tại, ở cuộc sống thật sự bên ngoài những thứ đèm đẹp trên đó.