giang trang

vặt vãnh 360 ngày…

Chiều qua đã qua

Posted by giangtrang on 15 January 2014 | 2 responses

“Chiều qua đã qua”: ngày sang đã sang, đêm qua đã qua, tình yêu đã ngả màu, thời gian của Người vẫn qua đi trong cuộc đời – nhiều khi ngắn rất ngắn – nhiều khi dài thật dài…

Một tâm trạng khác. Một thinh lặng khác.

Tiếng chim hót

Posted by giangtrang on 21 June 2013 | 2 responses
Cung điện Sanssouci ( nghĩa là "không phiền muộn")

Cung điện Sanssouci ( nghĩa là “không phiền muộn”)

Trở về.
Đêm qua đã ngủ ít hơn, ngủ sâu.
5 giờ sáng thức dậy nghe lũ chim quanh nhà hót váng đầu như đang cãi nhau. Có nhiều sáng ngồi nghe chim hót, phát hiện chúng cũng đôi khi đang cãi nhau, thật buồn cười.
Hôm nay ngày rằm, chùa bên này (chuyển nhà đi đâu cũng ngay sau chùa) không gõ mõ tụng kinh từ sớm như chùa Tứ Liên, có một chút gì hơi trống trống khi không thấy âm thanh vốn đã nghe quen trong những giấc ngủ lúc về sáng.
Đi đâu quen đó, về đâu quen đó. Trong đầu đôi lúc giống như có vài cái nút bấm. Đi thì sớm quên những điều cần quên. Về thì sớm nhớ lại những gì đã từng biết về cái nơi ta đang ở.
Đi hai tháng hai mươi ngày không nhớ Hà Nội.
Về Hà Nội vài ngày thấy nhớ những nơi mình vừa mới đi qua.
Chẳng mấy khi cuộc đời có một lần đã hít căng mùi hương của bình yên, của thảnh thơi lâu đến thế. Rồi trở về nơi ôm con gái vào lòng để nhớ về chính mình thuở thơ ấu khi xưa. Về những gì bố mẹ đã dạy cho một cách sống để làm người tử tế. Mong sao con cũng sẽ là một người tử tế, biết chọn chịu thiệt khi cần và im lặng gan lì cười nhạt trước những nỗi hàm oan.

Đã lâu lắm rồi mới thấy lòng thật phẳng phiu và bình dị.
Rồi yêu thương tất cả những gương mặt đã thấy trong đời.
Mong ai cũng nhẹ nhàng vui, hạnh phúc. Khóc khe khẽ thôi với chồng chất khó khăn, cười cũng khe khẽ với…
Ở đâu đó, thế giới mình ta đang chờ đợi.
Bây giờ, tận hưởng lặng im này với nhiều nỗi nhớ đang viết cho riêng mình, và lòng biết ơn…

một mùa

Posted by giangtrang on 5 February 2013 | No responses

Photo: Nhoc Den Thui

Im lặng mênh mông
tiếng người đi như chim mỏi cánh
tiếng thở cô đơn
như còn vui cuối mùa dưới trăng
người gầy người chưa lại sức
gió thu luồn bẻ gãy cành đau
có mùa gió lạc chìm sâu
làm môi lạnh

Thu đến lại đi
tiếng người xa theo dòng chảy xiết
đâu áo vàng ai
có về đây qua mùa dối trăng
giật mình ngẩng lên trời sáng
thấy sương đời ngày mới lại trôi
có mùa còn đi ngang tôi
làm môi buồn

Hôm nay vẫn có khói
từ bàn tay
như tiếng kinh cầu siêu
từ bàn tay không vái lạy
cuộc đời

Ai đi qua cơn khát
rồi chợt say
những giấc say như đầu tiên
rồi chợt say say suốt mùa
một mùa

Cô đơn như cánh chim sải cánh bay đi mất
một mùa
Hôm qua trôi đi mọi việc bình thường thế
một mùa.

5.2.2013

1 Feb 2013

Posted by giangtrang on 31 January 2013 | No responses

Sáng nay trời ấm và trong hơn. Bầy chim sau vườn chùa ríu rít hơn.
Những ngày cuối năm. Muốn tạo ra thêm một mùa mới.

Ở đây phố xá hiền như cỏ…

Posted by giangtrang on 29 January 2013 | No responses


“Ở đây phố xá hiền như cỏ. Có nỗi hồn nhiên giữa mặt người”
Photo: Nhoc Den Thui

Đi qua một thành phố mà mọi người không biết gây gổ, nóng giận với nhau nhiều khi cũng muốn làm người đàng hoàng, tử tế hơn. Có lẽ chẳng nên quên điều đơn giản vô cùng của cuộc sống là chúng ta được sinh ra trong cuộc đời này là để yêu thương nhau chứ không phải để thù ghét nhau (TCS) – một góc tại Trịnh Restaurant & Cafe – số 41/5 Phạm Ngọc Thạch, Q3, Tp HCM – trước giờ đêm Hạ huyền 16.12.2012

Bài review của Hà Trương – trên Vnexpress, rất phẳng lòng, cùng với bài review của anh Trương Quý trên Tuổi Trẻ – hai bài tôi đọc đi đọc lại nhiều lần với sự kính trọng, và tôi biết tôi vẫn còn đủ kiên trì, lòng yêu cuộc sống và ngày sự gắn bó sâu sắc hơn với âm nhạc TCS. Dẫu rằng rất nhiều sớm mai đã đi qua, tôi vẫn cứ lặng lẽ ngồi thở trong không gian riêng biệt của chính mình…

Nghĩ cho cùng, nếu lòng mình còn vô tư, tôi còn giữ đó như một cuộc chơi chân thật với thôi thúc nội tâm của riêng mình, với sự bày tỏ trong cả mỏi mệt, buồn nản, đam mê, hạnh phúc …và cả sự tỉnh táo nữa!

Cảm ơn chị Hà Trương – đã rất đồng cảm…
“Trong nhiều năm được biết tới ở những quán nhạc sinh viên và ở những bản thu online, nhạc Trịnh Công Sơn do Giang Trang thể hiện đã luôn có cái lấp lánh của hy vọng. Với “Hạ Huyền”, âm nhạc đem lại một cảm giác sâu sắc của lúc tỉnh rượu tàn canh, trăng tàn bóng ngả, của từ bỏ, của cái lúc ơ thờ mỏi mệt mà thấy rằng “mọi người đều cần nhau, đều như nhau hay là không ai cần ai cả. Điều đó cũng chẳng có một quan hệ mảy may. Những đời sống vui vẻ, ‘cao hơn’ chỉ là một may mắn trong muôn ngàn may mắn khác” (Trịnh Công Sơn)”

http://giaitri.vnexpress.net/tin-tuc/nhac/goc-nhin-am-nhac/ha-huyen-cach-thau-cam-nhac-trinh-moi-2409832.html?fb_action_ids=10151288281964279&fb_action_types=og.likes&fb_source=aggregation&fb_aggregation_id=288381481237582

Và anh Trương Quý: “Người ta sẽ mãi thích những giọng ca nồng nàn, đầy ăm ắp tâm sự của ngày xưa, nhưng cũng sẽ đón nhận những cách hát mới của một cõi hiện tại. Bởi lẽ, chính Trịnh Công Sơn đã tư duy như thế trong âm nhạc của mình: Trong xuân thì thấy bóng trăm năm”

http://tuoitre.vn/Van-hoa-Giai-tri/524645/Giang-Trang-%E2%80%9Ctrong-suot-hoa%E2%80%9D-nhac-Trinh.html

Bạn Xuân Thi, chị Codet, chị Hoàng Ngọc…và những anh chị, những người bạn đã đến lắng nghe, phê bình nghiêm túc để tôi ngày một làm tốt hơn việc vẽ cho ra, cho đủ gương mặt nội tâm của chính mình trên hành trình đang đi cùng âm nhạc TCS.

“Không chờ giấc của mùa xuân” – Photo: anh Hải tròn

Post lại vài điều đã đọc

Posted by giangtrang on 25 July 2012 | No responses

…và trân trọng hơn một Trịnh Công Sơn


1.
Anh không tin là em có thể bị quyến rũ vào thế giới bỏ hoang của cô đơn. Đó chỉ là một ấn tượng lãng mạn nhất thời. Em sẽ quay về với xã hội cùng những con người trong đó. Anh không mong nhìn thấy em buồn. Điều đó chỉ làm anh hoang mang thêm và anh lại phải xây dựng quanh mình những ảo ảnh vô ích. Em đã có thế giới của em. Như Bích, Phương…và những người đẹp khác ở đó. Em phải có thói quen truyền thống về quan niệm hạnh phúc ở đời. Quê hương mình đã muốn thế. Em hãy nhìn lại đằng sau, em sẽ thấy rõ điều đó hơn.

2.
Đời sống đã sắp đặt cả rồi. Mỗi người đã có một phần ăn. Đừng bày vẽ gì thêm cho rối rắm vô ích.

3.
Không hiểu cuộc đời này có cho được con người một tình yêu bền bỉ như tình thương anh em đó không. Suốt đời anh, anh mong có một lần được yêu thương thành thật và nếu tình yêu nhỡ có qua đi cũng còn để lại những dấu vết đẹp đẽ. Anh cam chịu nhận phần ăn năn suốt đời. Chưa có một vết tích nào đáng nhớ sau lưng anh. Chỉ toàn là những hình ảnh mang phiền muộn đến cho mình. Vì thế anh thất vọng mà đã đôi lần đánh giá rất thấp thế giới vây quanh anh. Có thể là một bất công nhưng anh khó làm khác hơn. Có lần anh đã viết về cho anh Cường: “Cường ạ, đôi lúc mình nghĩ rằng con người chỉ là một con vật bẩn thỉu nhất vì ý thức đã dung túng cho mọi hành động của nó”. Khi sự thất vọng đã quá lớn những điều bi đát sẽ biến thành vẻ khôi hài và anh đôi lúc đã thản nhiên cười, cười vỡ vụn.

Anh từ đó hay quay về tìm bất chợt ở đâu đó một hải đăng để củng cố niềm tĩnh mịch trong tâm hồn mình.

Những dao động rồi cũng lắng xuống. Và anh đã nghĩ rằng mọi người đều có quyền kiêu hãnh riêng về mình. Niềm kiêu hãnh đôi lúc là một an ủi, một phỉnh phờ với chính bản thân mình để được yên tâm.

4.
Mọi người đều cần nhau, đều như nhau hay là không ai cần ai cả. Điều đó cũng chẳng có một quan hệ mảy may. Những đời sống vui vẻ, “cao hơn” chỉ là một may mắn trong muôn ngàn may mắn khác. Nhưng mà lấy gì làm tiêu chuẩn giá trị cho đời sống chung này. Nên thôi mặc cho cơn gió cuốn đi.

5.
Càng sống nhiều thì càng độ lượng, càng độ lượng thì càng thấy mình già nua, càng già nua lại càng đánh mất. Bởi vì mỗi ngày mình đã di mình ra xa những nề nếp sống tầm thường. Đó cũng là một loại chu-kỳ-định-mệnh.

6.
Sống trong khung cảnh này đời sống con người đã thu hẹp lại một cách khốn nạn trong những bữa ăn, giấc ngủ. Hết ăn lại ngủ, hết ngủ lại chờ ăn. Trí óc ở vào một giai đoạn nghèo nàn túng bẩn. Quê hương lắc lư trong một sợi thừng căng qua hai bờ vực thẳm. Không thấy được một cái gì rõ ràng để từ đó mình lần đi. Điều ít mù mờ nhất là cái vẻ mặt bên ngoài tranh giành, cướp bóc, quyền lợi. Anh thấy nản lòng vô cùng. Và nản lòng hơn khi thấy mình chưa đủ hào hứng để nhập cuộc. Một nhập cuộc đầy sáng suốt với quyền chọn lựa của mình. Cho nên anh vẫn còn ngồi, vẫn còn nhìn, vẫn còn xa lạ, vẫn lì lợm làm nhân chứng bên lề. Phải cần có một cái gì đó khác hơn, đúng thực chất, vô tư nhưng quyến rũ để lôi cuốn mình đi như một giòng nước trong.

7.
Chúng anh không trách ai cả. Tất cả một cuộc sống lì lợm đều đặn với ăn, ngủ, cười, nói, thứ hai, ba, tư, năm, sáu, bảy, đi học, đỗ đạt, làm quan, lấy vợ đẹp, gia đình…đã làm nhiều ý thức chán mứa, buồn nôn. Nhưng con người đã lỡ bị giam hãm trong vòng đai đó như một đương nhiên nên không thể trách móc gì được. Có điều phải biết nhận lấy sự hèn nhát, sự bất lực của mình. Đó là sự can đảm tối thiểu còn lại cho con người. Vì thế anh ghét nhất điều dối gạt. Dù làm điều xấu cũng phải có can đảm nhận chịu, phải tự trách nhiệm lấy mình; đừng bao giờ phủ nhận hành động do chính mình vì như thế mình đã vô tình phủ nhận chính sự có mặt của mình ở đó.

Con người là phải cam chịu sự tầm thường của mình vốn sẵn. Đừng che đậy sự tầm thường bằng dối-trá-huy-hoàng. Khi người khác nhìn suốt được điều đó thì không còn gì. Hoàn toàn không còn gì nữa.

8.
Đời sống thực tế sẽ hủy hoại tất cả. Không còn gì đâu. Rồi anh sợ có lúc nào đó Ánh sẽ cho chúng anh là loại lãng mạn vặt. Nhưng chúng anh thỉnh thoảng vẫn ngang nhiên kiêu hãnh vì mình còn đủ mơ mộng để len vào một đời sống thực – tế – đốn- mạt- và -mua-bán này. Đó là những gì đẹp đẽ còn lại trên đời.

Niềm kiêu hãnh là quyền tối thượng của những người con gái đẹp. Môt điều anh mong ở Ánh là cố gắng luôn chân thành. Mọi điều dèm pha và mắt nhìn soi mói sẽ thấp dần trước bức tường chân thành đó.

9.
Đời sống có thể làm cho người này không vui và người khác có thể hơi buồn buồn.
Ở đây, anh tự tìm một cách sống riêng để không bao giờ thấy cuộc đời là một sự khổ ải. Sống thì phải vui nếu không thì hãy ngủ dài lâu.

Có những hạnh phúc không bao giờ mình đến gần được. Bình thường thôi. Anh sống một mình và cố tìm một niềm vui của riêng anh.

10.
Cuối cùng cũng chẳng có gì quan trọng, chỉ tiếc là không bao giờ nói được hết những gì mình nghĩ với người mình yêu thương và đời sống đã mang đi hết những câu kinh trinh bạch mà không phải lúc nào, giờ nào, thời nào cũng thổ lộ cùng nhau được.

Có một thời ngu si, mê muội. Có một thời rực rỡ trí tuệ anh minh. Đã nhìn thấy hết cuộc đời nhưng khi giác ngộ thì không còn cơ hội để lặp lại những ngôn ngữ chân thực, tinh tuyền của mình nữa. Anh không nuối tiếc cuộc đời mà chỉ yêu thương nó mà phải nói lại những lời…đáng ra phải lãng quên.

(Thư tình gửi một người – TCS)

You live your life as if it’s real

Posted by giangtrang on 21 July 2012 | No responses

 

Too far to speak
Drifting, unable

Did you know when you lost?
Did you know when I wanted?
Did you know what I lost?
Do you know what I wanted?

(@ Silence)

Friday the 13th

Posted by giangtrang on 13 July 2012 | No responses


 

Mưa hồng

Posted by giangtrang on 2 May 2012 | 3 responses

Khi ra đi có cái gì luyến tiếc
Không được cầm mưa như hành lý để chia tay.
(Hải Bằng – Mưa Huế)

Hôm nay nghe lại Mưa hồng vì vụ bình chọn trên Xone FM Hot 10 – rồi post ảnh đường Phượng Bay mà muốn viết gì đó về chiều mưa bữa nọ ở Huế.

Từ Đà Nẵng đến Huế bữa đó trời mưa nặng hạt nhưng thưa. Mưa trên thuyền ra Thiền viện trúc lâm Bạch Mã. Thuyền trên sông nhanh quá, đứng ngoài mưa chưa kịp ướt đầu đã sang đến bờ bên kia. Leo hơn trăm bậc thang nhanh quá, chân chưa kịp mỏi đã lên đến cổng thiền viện. Băng qua vườn hoa không một bóng người nhanh quá, chưa nghĩ ra sẽ chụp hoa nào đã vào quỳ gối trước tượng Phật.

Có những điều tưởng bẵng cái nhanh quá đã qua đi không còn mấy tiếng vọng. Bước chân ra sau vườn gặp bụi hoa nở rộ. Ngẩng mặt lên gặp chiếc chuông gió đang chậm rãi ngân nga từng giọt. Tiếng vọng ở đâu đó quay về.

Đi chậm lại một vòng. Đọc chậm lại từng lời răn dạy. Chụp chậm lại từng bông hoa nhánh cỏ. Bước chậm lại mỗi bước xuống núi. Lên thuyền cũng thấy chậm lại từng hạt mưa trên sông. Tần ngần quanh quẩn những tiếng vọng ở đâu đó quay về.

Vào Huế mưa vẫn hoài mưa. Có chút lành lạnh xen giữa xốn xang. Đứng trên ban công khách sạn nhả khói chiều nhìn khoảng không gian trước mặt. Chỉ đàn chim vẫn mặc mưa ríu rít trốn tìm trên những mái nhà. Thời gian hồn nhiên trôi qua trước mặt. Ngó về phía sông Hương thì biết thế nào là mê chiều đang ngả dần màu. Một chút rạng hồng từ phía ánh đèn đang lên giữa màu chiều thiền thiền, lặng lặng. Huế đẹp thế này bảo sao Vua chẳng ham vui, thành quách chẳng mấy chốc đã vội nghiêng ngả hóa đống hoang tàn.

Đến Huế hay có cảm giác giống về nhà. Mọi vật xung quanh đây tưởng như cố tình xa lạ nhưng lại có mối giao hòa, giao cảm và tương tác với mình theo một cách nào đó. Chắc là duyên phận trong đời đã thấy đôi lần khi đến Huế. Duyên thì phải rồi. Phận nghe chừng hơi yếu thế…Lan man nghĩ đến bài kệ đọc trên thiền viện lúc chiều, và nhạc TCS:

Nhất thiết hữu vi pháp,
Như mộng huyễn bào ảnh,
Như lộ diệc như điện,
Ưng tác như thị quán

(Tất cả các pháp hữu vi,
Như mộng, huyễn, bọt, ảnh,
Như sương, cũng như chớp,
Nên quán xét như vậy)

Hơn một lần TCS từng hỏi “hư không là gì hư không nhỉ?“.  Nếu đức Phật nói mọi hiện tượng đều là ảo tưởng, là hư không, là không có gì hiện hữu thì yêu thương và sống làm gì? Hệ thống lý luận với điểm khởi đầu, lý do ra đời của đạo Phật là khổ đau ấy có thụ động, có bi quan không? Chuyện kể trong âm nhạc TCS luôn thấy khởi đầu bằng khổ đau có phải toàn chuyện não nề, yếm thế không?

Cần phải hiểu khởi đầu bằng khổ đau không có nghĩa là ngừng ở đó.

Từ chuyện nhìn lại “Vườn xưa” với “cuộc tình bão tố lênh đênh“, dở dang không có kết cục đến chuyện nhìn vào hiện tại (có vẻ) cũng vẫn buồn như thèm buông xuôi theo “Lời thiên thu gọi“. Đến hành động lên dây cót tinh thần vì “Đời cho ta thế” là đã biết tự chuẩn bệnh, tự lý giải nguồn cơn khổ đau bằng tinh thần bàng bạc vô thường chẳng phải là một thái độ nỗ lực, tích cực sao?

Khi tỉnh mộng bọt sương tan đi, ánh chớp biến đi…nhưng trong một giây phút nào đó cũng rất thật với người đang nằm mộng, đang nhìn sương, nhìn bọt, nhìn chớp. Ai là người trong cơn mộng tránh được cảm xúc thấy như thật? Ai là người đứng trước cái đẹp của một đóa hoa, một bản nhạc, một nụ cười lại không rung động, dù rằng trong chốc lát?

Có ảo tưởng của thực tế mà cũng có thực tế của ảo tưởng.

Như là: “Khi chưa học đạo thì núi chỉ là núi, sông chỉ là sông. Lúc học đạo mới thấy núi lại không chỉ là núi, sông không chỉ là sông. Đến khi đắc đạo rồi thì núi lại là núi và sông thì lại là sông mà thôi“.

Cuộc sống đúng như một dòng sông. Mọi thứ cứ trôi đi, rồi một ngày vì cơn mưa mà kỷ niệm đủ duyên sống lại. Chẳng mong đắc đạo, chỉ mong luôn an nhiên đi giữa những cái “có” và “không”. Mong còn lại một niềm vui nhè nhẹ như đang dâng lên trong điệu Bossa Nova.

Để gợi nhớ hay là để quên đi? Thì cũng tựa một cơn mưa hồng nhẹ nhàng rơi xuống một ngày trong đời…

Người ngồi xuống xin mưa đầy
Trên hai tay cơn đau dài
Người nằm xuống nghe tiếng ru
Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ

 

Vườn thiền nở hoa

 

Linh phong có âm thanh hay nhất chưa từng gặp

 

Cỏ hoa trong thiền viện

 

lòng ta là những hàng thành quách cũ :-D

Nơi ấy (Lưu Quang Vũ)

Posted by giangtrang on 17 April 2012 | 2 responses

Ở nơi ấy có đồi mua tím
Có con đư­ờng đất mịn mát chân đi
Ở nơi ấy có một rừng bư­ởi chín
Có người em bé nhỏ ngóng ta về
Tia nắng hạ sáng bừng trên lá cọ
Chim chào mào ăn hạt dẻ mùa thu
Rơm khô ủ những quả hồng chín đỏ
Ngọn gió chiều, hoa nở (*) trắng như­ mư­a.
Ở nơi ấy, suối thành sông mùa lũ
Xuyên qua rừng, ngập ­ớt cả bờ lau
Đèn nhựa trám tinh mơ em nhóm lửa
S­ương mịt mù trước cửa, thấy em đâu
Gư­ơng mặt ấy, nụ cư­ời bên lửa thắm
Quả doi rừng trong nón để phần nhau
Ở nơi ấy vị măng vầu chẳng đắng
Củ sắn lùi ống nứa vẫn thơm lâu
Hoa chẳng sớm và trái không quá muộn
Xuân không nhanh và đông chẳng kéo dài
Mỗi khóm lá một h­ương rừng bí mật
Nắng dong vàng thung lũng tiếng ong bay
Tôi đã đi bao đư­ờng xa tít tắp
Bao mùa đông mùa hạ đã trôi qua
Bao cửa bể, xóm thôn, thành phố rộng
Một vùng quê nơi ấy ngỡ phai nhoà
Nếu em biết những gì tôi đã sống
Những buồn vui tôi đã có trong đời
Nếu em biết bây giờ tôi khác lắm
Buổi cùng em kiếm củi ven đồi?
Ng­ười ta bảo: Cả em giờ cũng khác
Đã con bồng, con dắt, nhớ chi tôi…
Có sao đâu: trái mùa thu vẫn thắm
Mây mùa thu vẫn trắng những chân trời.

——–
(*) đính chính đúng là “hoa Sở trắng như mưa”. Loài hoa Sở mọc nhiều trên miền trung du, hoa nở trắng rất đẹp. Thuở nhỏ Lưu Quang Vũ sơ tán cùng gia đình lên Phú Thọ.

(dù mùa hè đang nóng và lắm muỗi quá :p)