giang trang

vặt vãnh 360 ngày…

Going Home

Posted by giangtrang on 16 September 2014 | 1 response

Có những ngày ốm bị lẫn lộn về khái niệm thời gian sáng nghĩ là đang thứ Ba chiều nghĩ là đang thứ Tư. Có những cơn u ám từ đâu rơi về bất chợt, ngoài khả năng kiểm soát. Có những ngày không nghe gì, không đọc gì. Chợt nghe tiếng Flute vang lên trong một tối mưa bão mà tưởng như đang đứng nghấp nghé đâu đó nghe cả một dòng sông âm thanh êm đềm chảy về. Có những ký ức vừa quen, vừa lạ, lẫn lộn. Chỉ khi nghe thấy tiếng con cười, tết đôi bím tóc cho con, đọc cho con đôi ba chương truyện để đi vào giấc ngủ, nghe chính tiếng thở của mình trong làn nước bơi mỗi sáng rồi hăm hở công việc mỗi ngày với cái nắm tay thật chặt – mới biết mình đang ở đâu để đi qua từng ngày, từng ngày một.

Nhìn lại phía sau

Posted by giangtrang on 23 July 2014 | No responses

Ngắt tạm FB rồi chìm vào im lặng đôi ngày.

Có những lúc còn thấy xáo động khó ngủ, để xua đi cơn khó ngủ thì nhớ lại những cuộc trao đổi như muốn đi đến điểm tận cùng của một trạng thái. Hãy dành cho chính mình thời gian cần thiết để hiểu kỹ hơn về nhiều điều.

Vượt xa những thú vị kỳ diệu của những chuyến đi ra khỏi thành phố này, giờ đây, trong lúc kiệt quệ về thể xác lại không muốn đi đâu cả. Muốn ở loanh quanh trong căn phòng để chăm sóc cơ thể mình kỹ hơn, đi tập vài vòng và qua lại ăn cơm cùng bố mẹ. Đằng sau cái mớ hỗn tạp vừa là tất cả như vừa không là gì cả, thì ở đâu thế cái cảm giác đòi hỏi tìm lại một sự trinh nguyên, lòng hồ hởi chân thành này? Có thể chúng ở nơi khác, những nụ cười, chúng chỉ thật sự đã đẹp nhất khi lẫn trong những khoảng thiên nhiên mênh mông rộng lớn và yên bình ở bên ngoài.

Sự ngờ vực quyết liệt này đã nảy ra lần đầu tiên trong tôi. Nhưng chính chúng ta đôi khi cũng tự nâng niu những khiếm khuyết mà chúng ta ra sức thải loại. Một phần đời sống thật (rất nhỏ) ta thấy trên những Facebook lại nằm chính trong việc huỷ hoại những gì đem lại hương vị cho nó. Mình như bị lôi cuốn vào một vòng chuyển động nghi ngại – mà ở đó người ta bộc lộ dễ quá việc đặt người khác lên bàn cân tương lai và quá khứ. Trong khi ta chỉ đang muốn được hết mình với hiện tại, ở cuộc sống thật sự bên ngoài những thứ đèm đẹp trên đó.

Những vụn vặt với âm nhạc

Posted by giangtrang on 22 July 2014 | No responses

Trong lúc nói chuyện cùng âm nhạc, thì có vài điều ghi ra để nhớ:

1.
Sáng tạo là tạo ra riêng cho mình một vùng miền. Phải nghe, và hiểu rất nhiều vùng miền khác để lựa chọn cho mình một vùng miền riêng biệt, như một vùng xoáy nhỏ. Vùng xoáy đó hút những người có cùng một sự quan tâm đến một style âm nhạc. Đôi khi lại là cái bẫy lạ cho những người lạ sa chân vào. Với những người dửng dưng, hoặc không có một style âm nhạc thì thật ra không cần vội quan tâm. Có thể mãi là một vùng miền riêng biệt nhỏ bé, hoặc thành một cơn bão xoáy, điều đó còn tuỳ thuộc vào số phận của sáng tạo.

2.
Một đất nước không có quốc vũ là một đất nước chưa có bề dày văn hoá, và một đời sống âm nhạc. Người ta sinh ra ai cũng có thể hát vài câu và nhảy múa tinh nghịch vài kiểu từ thơ ấu. Một đất nước không có quốc vũ là một đất nước rất khó để có một ban nhạc theo đúng nghĩa của nó. Thật ra là nghèo nàn, chẳng có gì để kể ra về âm nhạc với thế giới bên ngoài.

3.
Những điều để nhớ lại là những điều có thể đã mất đi, hay đã thuộc về quá khứ. Những điều còn đáng để nhớ lại là những điều đẹp đẽ, dù vui hay buồn. Một cuộc hành hương của riêng lòng mình để chứng kiến lại một cuộc hành hương của quá khứ. Đôi khi thấy nhức nhối và chán nản vì hình như mình đang không còn một liên hệ nào với những đớn đau đang lặp lại trên quê hương này. Lại chỉ còn âm nhạc, với cuộc hành hương riêng của lòng mình về một ký ức đẹp khi người ta đã sống hơn, người hơn. Ngày tháng đâu có đủ nhiều để lừa dối nhau.

4.
Có những Kẻ không bao giờ bước chân ra khỏi vùng an toàn của mình. Mỗi một bước đi xa dần vùng an toàn đó đều là một sự trả giá. Tất cả những toan tính để làm cho rộng thêm ra vùng an toàn của mình, hoặc ít nhất giữ được nguyên nó là thế, đều vô nghĩa. Mỗi sự lựa chọn đều có một sự trả giá đi kèm. Những gì xem như là tuyệt đối thì đều không thể biện bạch.

5.
Mấy chục cây đàn, toàn cây đàn đẹp, nhiều cây có giá trị. Một cô gái ngờ nghệch thốt lên làm sao anh có được nhiều cây đàn như thế này. Một tay nghệ sỹ tài năng hay đố kị thốt ra một câu ngu xuẩn hộ người bạn, người chủ đàn – một nghệ sỹ có tài thật sự: buôn đấy mà. Hãy nhìn đó là một tình yêu, và sự đam mê. Cho dù đôi khi bí quá cũng đành phải bán bớt một cây đàn, giá có thể lời hoặc thua kém. Nhưng có là một “con buôn” đi chăng nữa thì cũng cần trình độ và lòng đam mê âm nhạc đến cỡ nào mới có thể có được những cây đàn đặc sắc như thế.

6.
Có những lúc cảm thấy niềm tin và sự chân thành đã bị quỷ dữ lôi tuột xuống vực sâu thì một buổi tối đi nghe nhạc hay có thể xoá sạch tất cả. Càng hay hơn khi thứ âm nhạc tinh tế đó được phát ra từ những con người rất người. Ở đó, có sự chăm chỉ, tài năng, khoáng đạt đi cùng tự trọng và một thái độ chấp nhận nhiều trả giá để đồng thuận giữ cho âm nhạc trong sạch như một thứ “tôn giáo” trên con đường gian truân không được phép mệt mỏi này.

Tiếng rũ áo mưa

Posted by giangtrang on 18 July 2014 | No responses

Một mình
trời mưa
ngồi hình dung lại Hà Nội
lác đác
xung quanh mình
tiếng chuyện trò

Có tiếng rũ áo mưa
sột soạt
gấp gáp
đôi trai gái bước vào
nụ cười ngượng nghịu của cô gái
xoa dịu gương mặt bẳn gắt đứng bên

Có thể hình dung ra Hà Nội được hay chăng
nhạc điệu có vẻ buồn tẻ hơn ngày xưa
cứ
ê
a

Từ đôi loa đó
là âm nhạc của một thứ ngôn ngữ xa lạ
nhưng đúng là âm nhạc
Jazz cho một ngày mưa

Không còn nhớ nữa
có phải âm nhạc vẫn luôn ở đó hay không
Điều gì đã xảy ra với ba thập niên khốn khổ vừa qua
cái hiện tại thua cuộc
trong một cảm giác hoàn toàn mới
vừa nhen nhóm mang tên

Thời gian chúng ta để lại sau lưng đủ rộng lớn
để mọc ra những cái đầu im lìm nhẫn nại
trong làn khói mông lung
không rõ
trước mặt
và giọng hát như nói phát ra
từ một điệu Jazz
mời gọi chúng ta quay lại
ngày càng gần hơn
quay lại cái hiện tại
bị quá khứ đã mang đi mất

Dưới mái hiên bên kia đường
dường như
có cả những chí choé giành nhau
từng chỗ đứng chỉ đủ chen một bàn chân

Trong vài giây
Hà Nội, thành phố lần đầu tiên chợt trở nên thù địch

Sau mấy lần gài số
chiếc xe máy hậm hực
đưa thêm hai người nhào lên vỉa hè
rồi
lại
sột
soạt
tiếng

áo
mưa

17.7.2014

Phúc âm/ Bạn riệu

Posted by giangtrang on 18 July 2014 | No responses

LTQG: chị hình như hơi say
GT: chị uống ở đâu?
- chị đang ở Mai Hắc Đế. Uống với em chị.
(thôi thế là yên tâm, máy cũng hết pin)
- hôm trước chị nghe Vườn xưa, hay lắm
- máy em vừa hết pin. em cũng thấy Vườn xưa dễ chịu
- Trần Thái Hoà hát. Chị thích Piano
- Bài đó TTH hát rất tốt, CD đầu tiên. Lời thiên thu gọi cũng vậy.
(À lần này em đang làm Hạ huyền 2 với Piano, vai trò của guitar với nhạc TCS tạm lùi lại)
- Lời thiên thu gọi có bạn Thuỷ Tiên gì đó
- Bạn Thuỷ Tiên em có nghe, nhưng không thích. Em thích bài đấy cũng vì có lần nghe TTH, mà cũng được đúng đĩa đầu tiên thôi.
- chị thích Phúc âm buồn
-KLy viết thêm chữ buồn, tên ban đầu chỉ là Phúc âm. À, tháng 8 KLy lại về hát, sẽ hát thêm 5 cuộc nữa. Chị còn nhiều cơ hội đi nghe nhé :D
- ừ, em…
(chắc say và chán quá rồi, đi ngủ, trêu cái đứa trơ thì làm gì…)
Hôm sau:
LTQG: Chị có vé 2/8 của KhanhLy rồi, đắt bỏ xừ..cũng ghét chỗ TTHNQG đó, nhưng vì tình yêu, cố mà đi..:) Thế em nói làm Hạ Huyền là làm CD hay biểu diễn cơ?
- Cả 2 chị ạ. Nhưng chắc sang tháng 2 năm sau.
- chị mong Giang Trang biểu diễn, mua vé VIP ngồi hàng đầu ám nó luôn..:) mong thật sự đấy
- Em hiểu chị ạ. Chị cứ đi nghe KLy. Cuối tuần em qua uống rượu rồi chuyện sau. Em vẫn cố gắng!

LTQG

LTQG

Chiều qua đã qua

Posted by giangtrang on 15 January 2014 | 2 responses

“Chiều qua đã qua”: ngày sang đã sang, đêm qua đã qua, tình yêu đã ngả màu, thời gian của Người vẫn qua đi trong cuộc đời – nhiều khi ngắn rất ngắn – nhiều khi dài thật dài…

Một tâm trạng khác. Một thinh lặng khác.

Tiếng chim hót

Posted by giangtrang on 21 June 2013 | 2 responses
Cung điện Sanssouci ( nghĩa là "không phiền muộn")

Cung điện Sanssouci ( nghĩa là “không phiền muộn”)

Trở về.
Đêm qua đã ngủ ít hơn, ngủ sâu.
5 giờ sáng thức dậy nghe lũ chim quanh nhà hót váng đầu như đang cãi nhau. Có nhiều sáng ngồi nghe chim hót, phát hiện chúng cũng đôi khi đang cãi nhau, thật buồn cười.
Hôm nay ngày rằm, chùa bên này (chuyển nhà đi đâu cũng ngay sau chùa) không gõ mõ tụng kinh từ sớm như chùa Tứ Liên, có một chút gì hơi trống trống khi không thấy âm thanh vốn đã nghe quen trong những giấc ngủ lúc về sáng.
Đi đâu quen đó, về đâu quen đó. Trong đầu đôi lúc giống như có vài cái nút bấm. Đi thì sớm quên những điều cần quên. Về thì sớm nhớ lại những gì đã từng biết về cái nơi ta đang ở.
Đi hai tháng hai mươi ngày không nhớ Hà Nội.
Về Hà Nội vài ngày thấy nhớ những nơi mình vừa mới đi qua.
Chẳng mấy khi cuộc đời có một lần đã hít căng mùi hương của bình yên, của thảnh thơi lâu đến thế. Rồi trở về nơi ôm con gái vào lòng để nhớ về chính mình thuở thơ ấu khi xưa. Về những gì bố mẹ đã dạy cho một cách sống để làm người tử tế. Mong sao con cũng sẽ là một người tử tế, biết chọn chịu thiệt khi cần và im lặng gan lì cười nhạt trước những nỗi hàm oan.

Đã lâu lắm rồi mới thấy lòng thật phẳng phiu và bình dị.
Rồi yêu thương tất cả những gương mặt đã thấy trong đời.
Mong ai cũng nhẹ nhàng vui, hạnh phúc. Khóc khe khẽ thôi với chồng chất khó khăn, cười cũng khe khẽ với…
Ở đâu đó, thế giới mình ta đang chờ đợi.
Bây giờ, tận hưởng lặng im này với nhiều nỗi nhớ đang viết cho riêng mình, và lòng biết ơn…

một mùa

Posted by giangtrang on 5 February 2013 | No responses

Photo: Nhoc Den Thui

Im lặng mênh mông
tiếng người đi như chim mỏi cánh
tiếng thở cô đơn
như còn vui cuối mùa dưới trăng
người gầy người chưa lại sức
gió thu luồn bẻ gãy cành đau
có mùa gió lạc chìm sâu
làm môi lạnh

Thu đến lại đi
tiếng người xa theo dòng chảy xiết
đâu áo vàng ai
có về đây qua mùa dối trăng
giật mình ngẩng lên trời sáng
thấy sương đời ngày mới lại trôi
có mùa còn đi ngang tôi
làm môi buồn

Hôm nay vẫn có khói
từ bàn tay
như tiếng kinh cầu siêu
từ bàn tay không vái lạy
cuộc đời

Ai đi qua cơn khát
rồi chợt say
những giấc say như đầu tiên
rồi chợt say say suốt mùa
một mùa

Cô đơn như cánh chim sải cánh bay đi mất
một mùa
Hôm qua trôi đi mọi việc bình thường thế
một mùa.

5.2.2013

1 Feb 2013

Posted by giangtrang on 31 January 2013 | No responses

Sáng nay trời ấm và trong hơn. Bầy chim sau vườn chùa ríu rít hơn.
Những ngày cuối năm. Muốn tạo ra thêm một mùa mới.

Ở đây phố xá hiền như cỏ…

Posted by giangtrang on 29 January 2013 | No responses


“Ở đây phố xá hiền như cỏ. Có nỗi hồn nhiên giữa mặt người”
Photo: Nhoc Den Thui

Đi qua một thành phố mà mọi người không biết gây gổ, nóng giận với nhau nhiều khi cũng muốn làm người đàng hoàng, tử tế hơn. Có lẽ chẳng nên quên điều đơn giản vô cùng của cuộc sống là chúng ta được sinh ra trong cuộc đời này là để yêu thương nhau chứ không phải để thù ghét nhau (TCS) – một góc tại Trịnh Restaurant & Cafe – số 41/5 Phạm Ngọc Thạch, Q3, Tp HCM – trước giờ đêm Hạ huyền 16.12.2012

Bài review của Hà Trương – trên Vnexpress, rất phẳng lòng, cùng với bài review của anh Trương Quý trên Tuổi Trẻ – hai bài tôi đọc đi đọc lại nhiều lần với sự kính trọng, và tôi biết tôi vẫn còn đủ kiên trì, lòng yêu cuộc sống và ngày sự gắn bó sâu sắc hơn với âm nhạc TCS. Dẫu rằng rất nhiều sớm mai đã đi qua, tôi vẫn cứ lặng lẽ ngồi thở trong không gian riêng biệt của chính mình…

Nghĩ cho cùng, nếu lòng mình còn vô tư, tôi còn giữ đó như một cuộc chơi chân thật với thôi thúc nội tâm của riêng mình, với sự bày tỏ trong cả mỏi mệt, buồn nản, đam mê, hạnh phúc …và cả sự tỉnh táo nữa!

Cảm ơn chị Hà Trương – đã rất đồng cảm…
“Trong nhiều năm được biết tới ở những quán nhạc sinh viên và ở những bản thu online, nhạc Trịnh Công Sơn do Giang Trang thể hiện đã luôn có cái lấp lánh của hy vọng. Với “Hạ Huyền”, âm nhạc đem lại một cảm giác sâu sắc của lúc tỉnh rượu tàn canh, trăng tàn bóng ngả, của từ bỏ, của cái lúc ơ thờ mỏi mệt mà thấy rằng “mọi người đều cần nhau, đều như nhau hay là không ai cần ai cả. Điều đó cũng chẳng có một quan hệ mảy may. Những đời sống vui vẻ, ‘cao hơn’ chỉ là một may mắn trong muôn ngàn may mắn khác” (Trịnh Công Sơn)”

http://giaitri.vnexpress.net/tin-tuc/nhac/goc-nhin-am-nhac/ha-huyen-cach-thau-cam-nhac-trinh-moi-2409832.html?fb_action_ids=10151288281964279&fb_action_types=og.likes&fb_source=aggregation&fb_aggregation_id=288381481237582

Và anh Trương Quý: “Người ta sẽ mãi thích những giọng ca nồng nàn, đầy ăm ắp tâm sự của ngày xưa, nhưng cũng sẽ đón nhận những cách hát mới của một cõi hiện tại. Bởi lẽ, chính Trịnh Công Sơn đã tư duy như thế trong âm nhạc của mình: Trong xuân thì thấy bóng trăm năm”

http://tuoitre.vn/Van-hoa-Giai-tri/524645/Giang-Trang-%E2%80%9Ctrong-suot-hoa%E2%80%9D-nhac-Trinh.html

Bạn Xuân Thi, chị Codet, chị Hoàng Ngọc…và những anh chị, những người bạn đã đến lắng nghe, phê bình nghiêm túc để tôi ngày một làm tốt hơn việc vẽ cho ra, cho đủ gương mặt nội tâm của chính mình trên hành trình đang đi cùng âm nhạc TCS.

“Không chờ giấc của mùa xuân” – Photo: anh Hải tròn