Giang Trang

vặt vãnh 360 ngày…

Thời không son phấn


Author:
Date: 05 July 2006
Category: Cuộc chơi ca xĩ, Nhạc Tranh Student Cafe, Uncategorized
Tagged with:

 

 

Tối qua tìm thấy mấy câu thơ cuối cùng của đã lâu Image

 
Một đêm đêm mộng xong rồi
Một ngày thức dậy tập vui với đời.
Một đêm đêm bỏ cuộc chơi
Một ngày hờ hững đứng ngồi chông chênh.
Một đêm đêm đã lênh đênh
Một ngày xin rộng đường không tim người.

Ba Vì

1. Trên đỉnh một tiếng kêu
Xa xăm về nhìn lại
Xuống núi lững thững thân gầy
Lẫn vào chiều mây lặng lối

2. Mắt buồn, mắt tưởng đã vui
Môi buồn, môi chờ đêm tối
Chuyến xe lăn vào bối rối
Và đời là một cuộc chơi

3. Tiếng hát tan trong cuộc đời
Làm một lời mềm ru đêm
Đêm xuống tan trong mộng đời
Làm một lời mềm ru em

Sáng nay sau một thời gian không đọc blog của bạn bè thân (tệ nhỉ), thì tìm ra đoạn này của Bống. Bống viết duyên thật, có cả những gì trong một phần feelings của chị trong buổi tối hôm qua , ngồi nghe Lê Dung hát “Bâng quơ” mãi, bỏ quên cái sms anh Quân rủ gather đàn hát. Thế nhưng, ngồi cả tối, nghe đi nghe lại giọng hát trong trẻo mượt mà của Lê Dung mà sao thèm được hát nhạc Phú Quang ngay lúc ấy thế…

Nhớ về Nhạc Tranh, có lẽ chị có quá nhiều điều để nhớ, nhưng chưa bao giờ viết ra, vì hình như cứ sợ mình viết như thế nào cho đủ. Nhưng thỉnh thoảng một năm một đôi lần quay lại ngồi trên sân khấu nhỏ bé ấy, thế đã là đủ lắm rồi! Mượn bài này của Bống nhé :)

Singapore June 05, 2006

Vào một buổi tối tháng sáu, ngày thứ hai đầu tuần, tôi trở về nhà với bước chân loạng choạng và nhận thức rõ ràng cơn thèm khát được hát của mình. Tôi đi uống nước với một người bạn ở Acid Bar, một nơi ấm cúng với kiến trúc mái vòm và những ly rượu trong ánh nến. Tới đây tôi luôn bắt gặp lại cảm giác quán Nhạc Tranh và nhớ chính mình những năm về trước. Người hát và người chơi đàn, lúc nào cũng chỉ có hai người, ngồi trên sân khấu là ở chính giữa quán, mộc mạc trên 2 chiếc ghế gỗ và bắt đầu hát. Tôi nhớ những người đã đệm cho tôi hát. Thỉnh thoảng lên đến sân khấu rồi lại ghé tai hỏi nhỏ ” cái bài em hát như thế nào nhỉ” . Tất cả những cây guitar chuyên nghiệp đều như vậy. Và chúng tôi thì thầm trước mặt tất cả khán giả trong gian phòng giai điệu bài hát, rồi à, ừ, và sẵn sàng. Khi tôi nhìn thấy 2 người nghệ sỹ trong Acid Bar, tôi lại nhớ mẹ tôi. Lần đầu tiên đi hát năm 14 tuổi mẹ tôi dặn ” con phải nhìn nhưng không nhìn gì cả”. Từ đó tôi đĩnh đạc tự tin trên sân khấu. Và từ đó, ở cái quán Nhạc Tranh ấy, không biết bao nhiêu người tưởng tôi nhìn mà thực ra tôi không nhìn gì cả, tưởng tôi nghĩ mà thực ra lòng trống không. Lúc tôi thực sự hát là những buổi chiều trước khi biểu diễn. Lúc đó quán vắng, chỉ có một vài người chúng tôi và hai ba cây đàn guitar mộc mạc, chúng tôi hát trong đam mê cuồng dại, hát xong một bài lại thèm thuồng tiếp bài khác không dứt ra nổi. Những buổi chiều ngắn vô hạn.

Biểu diễn thường đúng là biểu diễn. Lúc đó tôi cảm thấy mình thăng hoa. Khi còn bé cảm xúc có nhiều, tâm hồn lãng mạn, đầu óc tưởng tượng phong phú, tôi biến hóa điêu luyện, hát vã mồ hôi, hát rơi nước mắt, ngon lành. Hát xong tôi nhận được kẹo, lúc đó tôi 17 tuổi, nhận kẹo là một chuyện vô cùng đáng yêu. Lúc đó tôi thầm ước giá mà mình nhận được những mẩu giấy tỏ tình như chị GT. Mọi người dành tình cảm cho tôi như với một em bé, còn với chị GT thì như một cô gái trưởng thành vơi giọng hát đã đằm và nhiều trải nghiệm.

Bây giờ tôi thèm hát, kiểu thèm hát của tuổi 23. Tôi nhớ những người đệm đàn cho tôi. Bây giờ họ có nghe tôi hát sẽ thấy con bé nhận kẹo hồi đó đã khác nhiều. Đã có thời gian lên sân khấu tôi chỉ diễn mà không hát. Cái từ ” hát” đối với tôi thiêng liêng, hát là sự biểu hiện của cảm xúc có thật, là tâm sự, là mở toang tâm hồn mình, là nói chuyện, là kể chuyện cổ tích, là yêu thương, là nhung nhớ…

Bây giờ tôi thèm được thực sự hát. Nhưng tôi không thuộc bài nào cả, tôi cất tiếng hát và không còn nhận ra giọng mình. Nghe tôi giống một con mèo hen. Tôi cũng không có người đệm đàn nào cả. Rồi tôi tưởng tượng, và tôi đang viết ra đây. Tôi viết xong là sẽ đỡ thèm hát. Vì tôi đang hát trong tưởng tượng mà. Tôi đang hát bài We’re all alone. Bản nhạc từ trước tới giờ chưa có ai đệm đúng được hoàn toàn. Bài hát có một nốt ngang, ngang ngang như cảm xúc của tôi.

Những người đệm đàn cho tôi. Tôi có nhớ đôi chút về một anh nhạc công biết hút thuốc nhả khói hình chữ O năm tôi học lớp 10. Hồi đó tôi hát bài Nụ Cười để thu cho Đài tiếng nói Việt Nam. Tiếp đến là các anh ở Nhạc Tranh, anh Phong anh Bốp, anh Tuấn Anh violin lúc nào cũng rất nhiệt tình. Ở nhà tôi có Đêm hè xa xưa, anh Quân anh Đức và Dim, sang đây tôi có Nghĩa, Đăng, Tze Chin, gần đây nhất có thêm chú Thắng – ông già chơi piano rất máu lửa nhưng vẫn luôn đúng nhịp (!). Tất cả đều là những người rất ăn ý và chơi nhạc rất hồn.

Rồi tôi nhớ tất cả những người đã từng hát với tôi. Tính trên đầu ngón tay của một bàn tay. Người đầu tiên hát chung với tôi bài Mùa xuân đầu tiên của Văn Cao là Nguyệt Minh. Chúng tôi hát suốt một bài trong cả năm lớp 9, hát đúng cùng đúng, sai cùng sai. Tiếp đó là bộ ba Minh Tâm Trà với một số show năm lớp 10. Đại học tôi có chị GT, 2 chị em hát nhạc Việt, những bài trong sáng hồn nhiên. Rồi tôi tìm được Phương và Đăng ở đây, lúc nào 3 đứa hát cùng cũng tranh nhau phần bè, cuối cùng chẳng ai hát phần giai điệu.

Tới đây cơn thèm đã nguôi ngoai. Tôi sẽ đi ngủ và mai dậy đi làm, lúc đó tôi sẽ không còn nhớ là đêm qua mình đã thèm được làm một người hát quán bar đến thế nào, cuộc sống của tôi lại bình thường như bình thường. Như vậy có lẽ tốt hơn.

 

 

 

 
 

*Tiếng hát bay trên hàng phố bâng khuâng… 

Phương Nguyên
 
Ở những quán cà phê sinh viên, người hát và khán giả luôn thật gần gũi

Đó không thể gọi là sân khấu. Chỉ một bục gỗ, cao hơn nền nhà một chút. Giá đỡ bản nhạc mảnh mai, vài chiếc ghế gỗ 4 chân dành cho người biểu diễn cũng thấp như ghế cho khách, giá nến chồng chồng sáp như thạch nhũ, vài tấm poster ca sĩ cũ xưa, người hát, người chơi nhạc và khách của quán cà phê đều rất trẻ.  

Và trong nỗi nhớ về những quán cà phê học sinh, sinh viên như thế của lứa tuổi chúng tôi, bao giờ cũng có giọng hát nữ bạn bè – những người có thể không được đào tạo bài bản về thanh nhạc nhưng tràn đầy cảm xúc trong những buổi tối sẻ chia…
Giọng nữ trung lâng lâng mái phố
Tôi kiếm chiếc ghế gỗ 4 chân thấp tè ngồi ngoài sân, nơi cách gian phòng chính và bục biểu diễn của quán cà phê quen một bức tường mỏng. Bức tường chia không gian thành hai mảng màu khác biệt. Ngoài sân, dưới tán một cái cây rậm rạp, ngọn đèn neon mờ hắt thứ ánh sáng xanh như ánh trăng. Trong kia, những ngọn nến nhuộm gian phòng hẹp một ánh vàng mờ ấm cúng. Tôi thích chỗ ngồi quen thuộc của mình, vắng hơn và tối hơn. Đôi khi tôi dựa lưng vào tường, mùi rêu ẩm sau cơn mưa lúc chập choạng chiều ngai ngái. Từ đây, tôi nhìn vào bục biểu diễn trong phòng qua một khung cửa hẹp.
Đôi khi tôi có những cảm giác lạ lùng. Ví như tiếng violon, như một làn khói mảnh, lướt qua những song cửa sổ thưa, lãng đãng bay lên tận những đám mây đêm. Tiếng guitar, trầm và nặng hơn, chỉ la đà ở lại tàng cây thâm thấp ngay trên đầu. Còn tiếng hát, thường là giọng nữ trung, lâng lâng ở những tán cây cao xạc xào mái phố.

Tôi thường tới đây nghe bạn bè mình hát, những người trẻ cùng lứa tuổi trong cái không gian quán mộc mạc và ấm áp này, ngồi sát nhau trên những chiếc ghế gỗ thấp, vai gần chạm vai, không nói với nhau nhưng nhìn mặt thì quen lắm. Trong những giọng nữ hát ở đây, nhiều người ấn tượng với Giang Trang, cô bạn xinh xắn đa tài là sinh viên Trường đại học Ngoại thương. Trang hát rất “hồn” những tình khúc

“Khi em cất tiếng ca, làm nao lòng khách lạ…” – Ảnh: Ngọc Tú
Trịnh; giọng hát bình dị, trong trẻo, tinh khôi, cái buồn mới chỉ man mác chứ chưa đến độ đau đáu. Cũng như hầu hết những người trẻ ở đây, cuộc đời mới chỉ chập chững những bước trải nghiệm đầu tiên.
Có người bạn bâng khuâng nhớ về một đêm mùa hè, cô bé gầy gầy mặc áo vàng ngồi hát ca bềnh bồng. Bống – tên gọi yêu dễ thương, cô bé để lại ấn tượng nhất với bài Sắc màu và Slow dancing with the moon cùng với tiếng harmonica, giọng trong trẻo và sáng rõ tựa như với tay là nâng được ánh trăng vậy. Đó là những buổi tối thứ 4 của tôi tại quán Nhạc Tranh trong một con ngõ nhỏ phố Thái Thịnh (Hà Nội) vài năm về trước.
Lời tỏ tình dễ thương

Tôi gặp Cẩm Ly năm ngoái, trong một dịp ghé thăm Đà Lạt. Ngày nắng vàng dịu, nhưng sáng và đêm đều se lạnh gió sương. Trong khí trời se sắt đó, nhâm nhi ly cà phê đã trở thành cái thú của người Đà Lạt. Cánh lao động thường uống trên đường Phan Đình Phùng, giới sinh viên thì tập trung ở khu Ngã năm Đại Học cho gần và rẻ, khách du lịch thì thích ngồi trên đường Nguyễn Chí Thanh, nơi trông ra hồ Xuân Hương thơ mộng. Theo thói quen muốn tìm hiểu, tôi lại “bám đuôi” anh bạn trẻ tới một quán sinh viên. Một chất giọng trầm khàn vang trong màn đêm ẩm hơi sương, Cẩm Ly khiến những người trẻ cũng phải bâng khuâng “hoài cổ” cùng với những khúc ca khúc rock ballad xưa cũ.

Quán cà phê sinh viên ở đâu cũng vậy, dù chật hẹp hay đôi chút rộng rãi, thường bài trí khá đơn giản. Đệm cho tiếng hát, có khi hiện diện cây đàn violon, nhưng thường là chiếc guitar gỗ mộc mạc. Trong giờ nghỉ ngắn ngủi giữa hai lượt hát, cô bạn Cẩm Ly nghiêng nghiêng mái tóc tém kể về lý do khá đường đột dẫn cô đến với những buổi tối ở quán cà phê sinh viên này. Lần đó theo anh trai tới quán, gặp lúc trời mưa, chị ca sĩ vẫn hay hát cho quán đến trễ, Ly lên thử một bài để “câu giờ” giúp chủ quán. Chất giọng là lạ khiến khán giả tán thưởng. Thế rồi theo lời mời của chủ quán, một vài tối trong tuần, anh trai lại “hộ tống” Cẩm Ly

Hạnh phúc khi được chia sẻ cảm xúc qua tiếng hát – Ảnh P.Nguyên

tới đây, hát chừng 2 tiếng rồi đưa cô em về. Năm đó cô bé mới học lớp 11, hát chỉ cho vui, vì mỗi buổi cát-xê giá cũng… rất sinh viên! Nhưng những món quà khi kết thúc bài hát mà nhưng khán giả trẻ nồng nhiệt dúi vào tay cô “ca sĩ” nhỏ mới thật đáng yêu: có khi là bông hoa dại, khi thì chiếc kẹo ngọt. Kẹo, trên đường về, Cẩm Ly “chia” với anh trai, nhưng những miếng giấy nhỏ ghi lời tỏ tình của ai đó trong những khán giả của mình, cô bé giữ bí mật.Năm nay, trở lại Đà Lạt, tôi không còn gặp Cẩm Ly ở quán cũ nữa. Nghe nói cô bé đã vào Sài Gòn học đại học. Đôi khi, trong nỗi bâng khuâng về ngày cũ, tôi viết e-mail gửi bạn bè quê nhà: “Dạo này có còn đi quán N.T, O.K.C., hay C.N? Ghế có còn thấp như xưa? Người bạn gái hay hát ngày xưa có còn hát ở quán thường xuyên?”. Thư trả lời cô bạn hay hát nhạc Trịnh trong quán quen giờ đã “theo chồng bỏ cuộc chơi”, có đôi khi về lại làm MC cho đỡ nhớ hoặc hát một vài bài, giọng hát đã “dừ” hơn. Cô bé gầy mong manh có tên gọi yêu là Bống cũng đã đi du học, tình cờ gặp Bống trên blog, cô bé viết về cơn thèm khát được cất tiếng hát trên sân khấu nhỏ bé ấp áp ngày xưa trong những tối loạng choạng ở xứ người. Và tôi, một khán giả thường ngồi trong góc tối, lặng im trong sự sẻ chia với tiếng hát bạn bè ngày nào giờ cũng không còn ở quê nhà. Chúng tôi đã gặp nhau ở những buổi tối đầy cảm xúc, để rồi ra đi trên những con đường nhiều ngã rẽ…

Nhưng ở TP.HCM – nơi tôi đang làm việc, ở những thành phố khác nhau mà tôi có dịp đi qua như Đà Lạt, Đà Nẵng, Huế, Hải Phòng…, khi ghé tai hỏi một bạn trẻ về một quán cà phê “ruột”, nơi có thể tìm thấy sự chia sẻ mộc mạc từ những giọng ca sinh viên, bao giờ tôi cũng tìm được nơi để đến. Và tháng lại tháng, năm lại năm, ở những nơi ấy nhiều tiếng hát trong trẻo vẫn tiếp nối nhau cất lên, chưa thôi làm bâng khuâng bao nhiêu con phố…

(*) Lời trong bài hát “Xin còn gọi tên nhau”

Phương Nguyên

 

 

No responses to Thời không son phấn

  • ... says:

    Nice poems, beautiful pic; those were the good old days, huh?

  • Trà Sữa says:

    Bong. Co be rat gay, mac ao vang, ngoi hat benh bong giua mot dem mua he cach day rat lau. Chang biet co dung khong…

  • Simi says:

    em thich nghe Bong hat Slow dancing with the moon hon Dolly :) Trong treo sang ro*~ vo cung, ngoi nghe ma cam giac lang lang nhu voi tay na^ng duoc anh trang vay.
    Nho lan dau tien nghe chi GT hat bai Mua Hong trong phong ban MA o Norwich cu doi tua di tua lai mai den noi co dua con trai phai gat len hihi, tinh cam qua thiet tha qua ma :*

  • gt says:

    Goc ben trai, My blog roll cua minh cua weblog cua Bong. Noi chung la nho nhan gay gay xinh xan de thuong dang yeu, hat “Sac mau” va “Slow dancing with the moon” cung voi Harmonica hoac Melodion ko che vao dau duoc :)

  • PK says:

    Nghe Trang tam su hay qua. Nhung cho to hoi mot cau ngo ngo: Sao ko vua hat vua di lam duoc a ? Cai gi la cua minh thi se mai la cua minh :p

  • FR says:

    Lan nao minh nhin cai anh nay cung thay xuc dong, nho cai CD em GT gui tang. Cai CD day van luon duoc minh nang niu nhat. Va GT la nguoi hat nhac Trinh minh thich nhat. Giong em trong treo, tinh khoi vo cung!

    GT dao nay con hat ko? Co thu am bai nao moi ko? Ko biet thoi gian di, GT hat nhac Trinh the nao nhi?

  • gt says:

    Thanks. Those were the warm memories, anyway.My thoughts are finally anchored in the present rather than adrift in the past :)

  • татя says:

    hihi cam on moi nguoi,doc comments suong’ nhu duoc hat :D
    @Tra Sua: vang em van gay, da tung hat trong mot dem mua he, nhung chi tiet ao vang thi ko the nho’ ro~ den vay :D

  • KingKong says:

    Cai anh? cha^t’ qua’.
    Dao gan day to vao Nhac Tranh nhieu lan ma khong lan nao duoc nghe hat ca, hix. Hinh nhu ho tam dung vi WorldCup? Trang con hat o do nua khong?

  • YoutaM says:

    Người kéo violon trong ảnh là anh Tuấn Anh, hiện chơi trong Dàn nhạc giao hưởng Quốc Gia và học văn bằng 2 tại khoa Kiến Trúc – Đại học Kiến Trúc Hà Nội . :D

  • gt says:

    Cam on chi Rain than men, ban Phuong* ke^u` va em Simi! (Sang som ra den office, mo computer da thay ngoi tum tim the nay` roi, Sep dang luom :P )

    Thinh thoang em van hat o NT, mot nam mot hai lan gi do. Thu thuc la bay gio cuoc song cung ban ron hon nhieu, va lai nhieu khi co cam giac minh khong con hoan toan thuoc ve nhung noi nhu the…cho nen luoi` quay lai. Ngay xua bao em co the ngoi ca buoi o NT (ngoi im) de nghe het mot ct guitar co dien, nhung bay gio thi chiu, ko the ngoi mot minh, va du khong ngoi mot minh thi cung thay sot ruot, khong the (im lang)nghe het ca mot chuong trinh! Thoi gian di, minh thay doi the day :)

    Chi Rain oi, thay moi nguoi bao la bay gio hat dzu*` hon, chu khong “tinh khoi non not trong treo” nhu cai hoi “Van co em ben doi nua” :D

  • gt says:

    @YoutaM: Đúng rồi, bác Doãn Tuấn Anh đấy :) CÒn bác chơi guitar là Quốc Anh (được ghé mỗi mấy ngón tay!) Hì hì bác Tuấn Anh, phải nói, dù gì tớ cũng rất khâm phục cái mặt “trẻ lâu” của bác. Bây giờ còn đang tung tăng là sinh viên năm thứ 3 trường KT :D Đa tài, đa tài!!!

    KK@ Có lẽ không phải vì tạm dừng đâu, mà vì đến mùa WC thì có thể quán vắng vẻ thế. Mới hôm thứ 4 vừa rồi tớ cũng nhận được sms của bác chủ quán “buồn vắng khách” hỏi “khách có buồn không, lâu rồi thấy im thin thít và lặn mất tăm”. Nhiều lúc tớ cũng nhớ Nhạc Tranh ghê lắm, hôm nào rảnh thì ghé qua cafe tối thứ 4 một bữa ở đấy vậy :)

  • FR says:

    Chi Rain oi, thay moi nguoi bao la bay gio hat dzu*` hon, chu khong “tinh khoi non not trong treo” nhu cai hoi “Van co em ben doi nua” :D

    —> Ko phai la dzu*`, ma “chiêm nghiêm cuoc doi” hon ;-) Gan day GT co thu bai nao ko gui chi nghe voi.

  • gt says:

    Em cung chua thu bai nao ca :D De em len ke hoach vay phuc vu chi Rain vay :D

  • Gin & Tonic says:

    Khi nao thu CD moi gui ca cho em nhe! Giong chi Rain, doi voi em GT luon la nguoi hat nhac Trinh hay nhat, nguoi hat “cuoc doi do co bao lau ma hung ho” truyen cam nhat :)

  • gt says:

    Vẫn còn fans hâm mộ cổ vũ thế này, nhất định phải chứng minh “cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ” vậy :D

  • châu chấu says:

    Ngày nào em cũng lục lọi blog của chị :P . Bài này lần trước đã vào để đọc, nhưng dài wớ :P , lần này mới đọc tử té. Nhẹ nhàng mà vẫn lôi cuốn ;) . Chị kô biết em đâu, nhưng em “thần tượng” chị lắm ấy :”>. Khi nào thì được nghe thử giọng chị GT nhỉ?! Khi nào chị wa Nhạc Tranh, ới em một tiếng, em đi thưởng thức. Nhá ;) !

  • Leave a Response