Giang Trang

vặt vãnh 360 ngày…

Trời mưa dịu ngọt


Author:
Date: 05 October 2008
Category: Lẩm cẩm, tàn phai
Tagged with:

Vừa viết xong một mảnh vụn ngắn ngủi trong lúc edit chấm phẩy thì yahoo lại xoá mất. Không sao. Những mảnh vụn viết xong rồi có xoá đi thì vẫn còn đọng lại và đã thành một phần ký ức. Tôi luôn là người thích gom góp, giữ lại.

Trời mưa dịu ngọt - là cảm giác viết xong câu cuối cùng của mảnh vụn Góp lá cho mùa xuân vừa bị yahoo xoá.

Những ngày trước, không nghe mưa một mình, thường cậy vì mưa mà nghe nhạc. Có mưa phải có nhạc. Nửa đêm ngửa mặt lên trần nhà ngậm ngùi nghe nhạc lại mong mưa để nhung nhớ thêm mấy phần. Giờ già hơn, có thể nghe mưa không cần nhạc. Rả rích mưa đã bao hàm tính nhạc. Mong manh sợ hãi một sớm mai tất cả sẽ biến mất. Sẽ quên hết.  Quên hết thì biết lấy cái gì để khắc khoải gọi tên, gọi ra cái phần rất mình ấy trong đời?

Thời gian qua đi, tình yêu vẫn cứ như cơn mưa. Nó đến sau một khoảng thời gian dài chờ đợi, nó giúp ta chống chọi lại cảm giác hạn hán giữa sa mạc đời người. Nó tưới mát làm dịu ngọt ký ức. Nhưng rồi lại thản nhiên ra đi và đem theo những khoảnh khắc vừa mới chống lại sự lãng quên của tuổi già. Chúng ta nhớ cái cảm giác bao bọc trên da khi đi qua một cơn mưa. Chúng ta biết khoảnh khắc là hạnh phúc vĩnh cửu nhưng vẫn phải chọn sự yên bình làm nơi trú ngụ cho mình.

Đôi khi chúng ta sợ tỉnh dậy trong một sớm mai dài lê thê.  Muốn thấy mình mất tích.

No responses yet. You could be the first!

Leave a Response