Giang Trang

vặt vãnh 360 ngày…

Bài ca cô đơn (*)


Author:
Date: 17 October 2008
Category: Báo chí giữa đời tôi
Tagged with:

Hôm qua ngồi nói chuyện vụ xử 2 nhà báo.

Bố bảo: Anh Hải kia dại (tuy có thể thông cảm được), nhưng vẫn là dại. Anh Chiến là người đáng trọng. Sống ngần ấy năm rồi, làm gì không chịu nổi 2 năm (thanh thản) trong tù để vẫn được là mình? Nếu là bố (ít khi bố tôi xưng bố, thường chỉ xưng tao), bố cho là cũng sẽ khảng khái như vậy.

Bố tôi một đời đã bất cần, đã trong sáng, đã khảng khái, đã vứt bỏ địa vị chính trị (đáng kể) từ những năm mới 30 tuổi để không phải chấp nhận làm những điều mình không thích. Đôi khi bố đùa có lẽ vì sớm có được địa vị chính trị khi còn quá trẻ, còn quá chân thành và trong sáng nên dám vứt phắt đi, chứ để lâu lâu tí nữa khéo cũng đành nhập cuộc chơi thủ đoạn ấy như thường. Mẹ tôi vì lấy phải một người chồng như vậy nên cả đời lam lũ tảo tần, nhưng mẹ luôn yêu bố tha thiết. Chúng tôi cũng nhờ thế mà sau bao hoạn nạn vẫn giữ được niềm tin yêu hy vọng vào tình yêu, vào những điều tốt đẹp còn lại ở con người.

Nhà báo Chiến từng viết nhiều bài thơ hay. Thơ anh cũng như cách sống của anh vậy…Hình như những người làm thơ hay dám sống như “sử thi” thì phải?

Bài ca cô đơn

Nguyễn Việt Chiến

Buổi chiều vừa bị người say đập vỡ ngoài kia

Những mảnh cốc trong veo đáy trời

Rồi bóng đêm nuốt hết

Bên máy nước mùa thu

Hai người đàn bà cãi nhau

Mấy con chim bồ câu lặng lẽ chợt bay lên

Như cảm thông với nỗi khó nhọc của con người

Cái đám đông tụ tập trên đường

Xung quanh ông thầy bói mù huyên náo

Phán những điều mất còn của hạnh phúc rủi ro

Rót vào lỗ tai sự tiên tri sấp ngửa của hai đồng tiền cổ

Trong thành phố
Thay dần cho tiếng gà sớm bình yên
Là tiếng tru lên đục ngầu của bầy chó dữ
Biến ban mai thành chiếc giẻ lau nhầu nát
Trên cái mặt bàn ướt đẫm mồ hôi của những mưu toan

Những trâu bò sống trong rơm cỏ đã ngàn năm
Những giấc mơ bùn đất ngủ im giữa cuốc cày
Ta là kẻ lưu đày trong nhẫn nhục

Chiếc váy của em khe khẽ hát bài ca thân thể
Sự chuyển động mơ màng từ ngực đến chân
Tiếng thở dài khỏa thân trong giấc ngủ
Ngọn lửa thân hình em cháy siết dưới ngực mình
Rồi bóng đêm nuốt hết

Nhưng nếu mọi thứ trên đời
Bóng đêm đều nuốt cả
Chúng mình còn gì để yêu nhau
Vượt qua bóng đêm
Anh tới ngồi bên những vì sao xa vắng
Khẽ hát bài ca cô đơn của những người luôn thất bại
Dẫu suốt đời không hiểu vì sao

Rồi bóng đêm nuốt hết

(*) Mượn bài thơ trên blog Nhị Linh. Bài này đọc thấy ngậm ngùi như dự cảm về cuộc đời “độc hành” của Nhà báo Chiến

5 responses to Bài ca cô đơn (*)

  • sogno says:

    Anh Chiến tốt, anh Hải cũng hay… mỗi tội chọn sai nghề. Ở VN nếu làm báo thì chọn mấy cái mục: Hoa hậu hở rốn hay diễn viên hở mông mà viết… Chứ cứ động vào “chống” với “đối” là đi tù rõ ràng, tội danh đầy mình ngay. Đây cũng là cái bài học cho giới báo chí VN, đã chọn sai nghề thì cố mà đi cho theo đúng “lề”…
    Tks GT về bài thơ.

  • Cà Chua says:

    Lại có một cách giải thích khác GT ah. Anh Chiến nhất định bảo vệ lẽ phải, đáng trọng! Anh Hải nhất định không khai những người cung cấp thông tin, nhận tất cả lỗi về mình, như vậy cũng là đáng trọng!

  • gt says:

    Nói chung cách nào thì anh Hải cũng là người được mọi người thông cảm. Không sai.

  • Trinity says:

    Có người nhà làm nhà báo. Sự kiện và comments làm mình thấy xót xa…

  • today20 says:

    Trong thành phố
    Thay dần cho tiếng gà sớm bình yên
    Là tiếng tru lên đục ngầu của bầy chó dữ
    Biến ban mai thành chiếc giẻ lau nhầu nát
    Trên cái mặt bàn ướt đẫm mồ hôi của những mưu toan

  • Leave a Response