
Một phần quan trọng trong nỗi nhớ về Đà Lạt chắc chắn là tô bún bò giò heo Huế của cô Chi. Dư vị tô bún cô Chi ở ấp Ánh Sáng thật đáng nể. Hai sớm nay thức dậy trong cái buốt lạnh trời Hà nội tôi cứ ước giá mà bước chân ra cửa lại là ấp Ánh sáng, là con đường dốc lát đá tự nhiên thong dong tới quán bún bò cô Chi. Thèm quá là thèm nhìn thấy bát bún nóng ngun ngút, nếm vị dìu dịu cay cay của thìa nước chan au au váng ớt, cắn ngập răng trong miếng giò gân, háo hức dìm từng gắp rau sống thái chỉ tươi giòn, sau đó mới đỡ hả hê mà thong thả nhấm nhấm nháp nháp quả ớt sừng cay xanh xanh tí ti với mấy lát thịt bò to bản thái mỏng tang. Chao ôi là ngon quá thể! Nếu lại có một buổi sáng khác (lần này) cùng bác Hải tròn và bạn Hạnh Nguyên đi ăn bún bò cô Chi thay cho bún bò Roma cafe sáng Chủ Nhật, ắt hẳn bác và bạn cũng sẽ lịm mê người. Bún bò heo cô Chi ở Đà Lạt ngon hơn bún bò heo ăn ở Huế phần vì rau Đà Lạt tươi mát, tinh khôi đến bất ngờ, phần vì cái bấc lạnh của sớm cao nguyên đổ về, mà phần cũng vì nỗi lòng của người nấu lẫn người ăn đều “xa nhà”, lúc gắp miếng ăn ngon lại chợt nhớ nhung những điều gì đó.
Đã lăm le đi ăn bánh căn. Nhìn thấy lò bánh căn và đọc bài của huynh GM mà thèm. Nhưng lúc sắp xếp ra ăn thì kém duyên, bánh hết. Thôi thì phải có những cái chưa đi hết với Đà Lạt để lần sau quay về. Không ăn được bánh căn thì đi ăn chè Huế hẻm Ánh sáng, nồi chè bán rong bên lề đường. Vị cốt dừa nguyên chất dịu mát bùi béo chan lên bát chè bắp con con sao ngon đến khó diễn tả. Cái gì cũng dìu dịu, dễ chịu, thanh thanh. Ăn bát chè ấy mới hiểu không thể lười mà bắt chồng ăn chè đỗ đen với nước cốt dừa đóng hộp như mọi lần (thảo nào chồng khéo từ chối chỉ đòi ăn chè không nước dừa hihi)
Đang mạch chuyện ẩm thực Đà Lạt tất nhiên phải nhớ đến bữa trưa thơ mộng bên Hồ Xuân Hương với món sườn rim cực khéo hay bữa trưa trên đỉnh Lang Biang có rượu vang đỏ và thịt xiên nướng dưới những tán thông trông xuống suối vàng suối bạc. Nhớ cái cảm giác suýt xoa cầm trên tay tô cháo hàu lúc nửa đêm. Nhớ bữa thịt nai rừng mềm oặt cay xè lưỡi trong căn nhà cấp 4 không biển hiệu. Nhớ thêm món xôi mặn khi chiều xuống và phố chợ lên đèn.
(…)

hình minh họa thiệt là hợp và rất chất =))
bài tự sự mang hơi hướng nịnh bợ người yêu tui rất cao
Thì phải thế mới có những tấm ảnh để đời như kia chớ
Hẹn gặp ĐN-HA-Hue năm sau các bạn nhỉ
)
Thế còn ảnh minh họa cho “em cũng yêu chim” đâu rồi
)
He he thì em để hết trong các dấu (…) rồi còn gì, các cô. Nhớ thương sao dại mà bô bô ra đây được, năm sau chính quyền cắt visa là toi em =)) À tối qua người yêu Trâm tặng cho mẹ con mình mỗi đứa 1 cái chần bông con công con phượng chính hiệu thời bao cấp đấy nhá
Để chuyển sau mang đi chụp hình 
Mong ảnh quá, mong quá là mong mong mong
Mình cũng thấy có một quán café ở Đà Lạt khá độc đáo, đó là quán DIỄM XƯA ở đường MIMOSA, địa chỉ 20 KHE SANH, thành phố Đà Lạt. Ở đây chỉ chơi nhạc tiền chiến, chủ yếu là nhạc Trịnh, mà mình và gia đình mình vào đây thì thấy vô cùng ấm cúng, lịch sự, ở đây có một giọng ca đó là cô Khánh Tâm hát nhạc Trịnh quả là tuyệt chiêu, y như KHÁNH LY, mà khuôn mặt, vóc dáng của cô cũng giống KHÁNH LY, hôm đó gia đình mình đến được cô đón tiếp rất vui vẻ, khách ở đây chủ yếu là ở các tỉnh khác về, lại thích hợp cho những ai tìm đến sự nghỉ ngơi thực sự, có chút hoài niệm, lặng lẽ và bí ẩn. Ngồi bên ngọn nến lung linh dưới một mái nhà tranh rộng khoảng 200m2, tất gần gũi với thiên nhiên, cung quanh là rừng thông bao phủ, xung quanh là vườn hoa Minh Tâm đang khoe sắc.
Sau khi hát tặng mọi người, chủ yếu là nhạc Trịnh nhưng toàn những bài “độc”, có ấn tượng sâu sắc mang đậm triết lý, cô ấy đã mời mình lên ,mình hát luôn một lúc hai ca khúc Trịnh Công Sơn tặng cho mọi người ở quán, hình như ở đây không phân biệt hát hay hay hát dở mà chỉ có những trái tim cùng nhịp đập trong một không khí gia đình,hôm ấy khách đông nhưng không khí lại như thính phòng, không ồn ào náo nhiệt, mà chỉ có sự gần gũi, những bàn khách chưa một lần găp nhau bỗng dưng chẳng nhớ minh là khách nữa, xa Đà lạt mình cảm thấy rất nhớ Diễm Xưa,
mai mốt có dịp nhất định mình sẽ quay lại, theo mình nghĩ nếu đã đến Đà Lạt mà chưa ghé DIỄM XƯA thì xem như chưa đến Đà Lạt, ở đây có chút gì đó làm cho du khách nặng lòng lưu luyến khi rời xa Đà Lạt, có chút lặng lẽ, mát mẻ nhưng ấm áp và e ấp trong sương mờ giăng phủ khi ngồi nhấm pháp tách cà phê ở DIỄM XƯA, hẹn gặp lại DIỄM XƯA ! Mình chúc DIỄM XƯA luôn là người bạn gia đình với mọi người mỗi khi đến đây.
Cám ơn bạn. Diễm xưa hay Cung tơ chiều đều là các “đặc sản” tinh thần của Đà Lạt mà mình nghĩ ai đến Đà Lạt rồi cũng đã ghé qua. Mình đã qua Cung tơ chiều – còn Diễm xưa thì chưa. Hy vọng lần sau sẽ qua Diễm xưa xem thế nào.
LINK : NHẠC QUÁN DIỄM XƯA – ĐÀ LẠT
http://www.DIEMXUA.DALAT360.NET
http://www.youtube.com/watch?v=Svmrq6Ctebs
http://www.youtube.com/watch?v=kf17iEEdIPU
http://www.youtube.com/watch?v=pcMcuAe5APk
Mình thấy ở đà lạt còn có 1 mốn ăn tinh thần nửa đó là nhạc quán ” Căn Nhà Xưa ” ở 31B đường 3 tháng 4 phường 3 . Quán là sự kếp hợp giửa hiện đại với cổ xưa đc trang trí một cách hài hòa trong một không gian ấm áp và rất thơ mộng , mong được gặp các bạn tại quán .