(Ảnh: sưu tầm qua google)
9h rưỡi sáng mới lục tục ngủ dậy. Dậy muộn, nhìn ra cửa ban công một màu âm âm, tiếng chim vẫn cứ rộn ràng. Sáng ngày rằm, bước chân sang chùa thấy mưa xuân. Đúng là: Dạ lai phong vũ thanh, hoa lạc tri đa thiểu.
Trước cửa nhà có cây dâu da xoan to, hoa đã nở từ hè và quả đang chín mọng rụng đầy sân. Làng này không còn thấy cây xoan đào nào, như cây xoan ngày xưa bố trồng trước cửa nhà. Cây xoan trông ra hồ, tỏa hương thơm dịu dịu mỗi khi tháng 3 mưa xuân về y như là thơ Nguyễn Bính. Thuở ấy, hay thắc mắc với bố sao bố không trồng dâu da xoan để đỡ phải đi xin dâu da nhà anh Nam, anh Nghĩa. Quả xoan đào chín đỏ nhưng không ăn được, ăn có khi chết người. Bố cười nói rằng dâu da thì ai cũng trồng nên bố thích trồng xoan đào thôi. Cây xoan trồng đất nào sống cũng khỏe. Nhà gần hồ, mỗi đợt xoan nở rộ lại đầy muỗi vo ve. Nằm trên tầng hai cạnh những giá cơ man là sách, thứ tài sản lớn nhất của hai giáo viên trong nhà, tí toáy đọc mấy cuốn tiểu thuyết lớn hơn tuổi, lúc sắp buốn ngủ gặp cái mùi xoan thơm dìu dịu đầu nhà len vào trong phòng thì càng dễ lịm đi hơn. Ngày chuyển nhà, bố đùa với bác chủ mới: có 3 thứ quý nhất tôi biếu không ông cả, đàn chó, cây xoan đào lấy gỗ và giàn gấc sau nhà.
Nhớ thế, nhớ thế, bố của một thời ấu thơ dịu ngọt, bố 37 tuổi luôn có cái vẻ thư thái nhàn tản tiêu dao mỗi khi trở về nhà làm cha 3 đứa trẻ. Nhớ dáng bố thư sinh miệng ngậm điếu thuốc ra vườn trước tỉa tùng trúc cúc mai, ra vườn sau cắt gấc cắt mướp. Nhớ hàng rào sắn và cây xoan trông ra hồ. Nhớ dáng mẹ gầy gầy tần tảo, tóc dài đen mượt, sống mũi cao và giọng nói quá đỗi nhẹ nhàng.
Sáng nay sang chùa khấn rằng chồng con 33 tuổi, em con 25 tuổi. Gặp mưa xuân, mà lòng ngỡ như vừa hôm qua còn là mùa xoan thơ ấu.
Mưa Xuân
Nguyễn Bính
Em là con gái trong khung cửi
Dệt lụa quanh năm với mẹ già
Lòng trẻ còn như cây lụa trắng
Mẹ già chưa bán chợ làng xa.
Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay
Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy
Hội chèo làng Đặng đi ngang ngõ
Mẹ bảo: “Thôn Đoài hát tối nay”.
Lòng thấy giăng tơ một mối tình
Em ngừng thoi lại giữa tay xinh
Hình như hai má em bừng đỏ
Có lẽ là em nghĩ đến anh.
Bốn bên hàng xóm đã lên đèn
Em ngửa bàn tay trước mái hiên
Mưa chấm bàn tay từng chấm lạnh
Thế nào anh ấy chả sang xem!
Em xin phép mẹ, vội vàng đi
Mẹ bảo xem về kể mẹ nghe.
Mưa bụi nên em không ướt áo
Thôn Đoài cách có một thôi đê.
Thôn Đoài vào đám hát thâu đêm
Em mải tìm anh chả thiết xem
Chắc hẳn đêm nay giường cửi lạnh
Thoi ngà nằm nhớ ngón tay em.
Chờ mãi anh sang anh chẳng sang
Thế mà hôm nọ hát bên làng
Năm tao bảy tuyết anh hò hẹn
Để cả mùa xuân cũng nhỡ nhàng!
Mình em lầm lũi trên đường về
Có ngắn gì đâu một dải đê!
áo mỏng che đầu mưa nặng hạt
Lạnh lùng thêm tủi với canh khuya
Bữa ấy mưa xuân đã ngại bay
Hoa xoan đã nát dưới chân giày
Hội chèo làng Đặng về ngang ngõ
Mẹ bảo: “Mùa xuân đã cạn ngày”.
Anh ạ! Mùa xuân đã cạn ngày
Bao giờ em mới gặp anh đây?
Bao giờ hội Đặng đi ngang ngõ
Để mẹ em rằng hát tối nay?

Thơ và yêu quá.
Hoa xoan là thứ màu tím duy nhất mình còn trong ký ức xa xưa.
Em cũng chỉ nhớ mỗi cái màu tím ấy!
Đứa út 3 tuổi ngày ấy nhà em giờ 25 tuổi, đang đặt vé bỏ thầy u cô đơn để đi học xa nhà. Anh giáo thư sinh 37 tuổi 3 con trồng xoan ngày ấy ấy giờ đã 60, sáng tưới cây chiều đánh cờ tướng bờ hồ, chưa có đất trồng xoan mà thời gian cứ vùn vụt đi qua!
Uoc gi minh co the viet duoc moi thu trong long ra nhu em GT!
Minh thi co nhieu tam su lam, moi toi cu dinh viet la tac tit
Ô hihi đây chưa phải là hết cỗ lòng của em GT, tình iêu Mưa ạ
Tình yêu lãng mạn, nói cái gì cũng chỉ gợi mở đọc thích hơn là kiểu xổ cả ra thế này chứ
Hoa xoan đẹp,
đọc cái này cứ như nhìn vào quyển sổ của ai vậy ha.
Hoa xoan nhiều muỗi bỏ xừ.
Chị Mỵ@ Thì sổ ghi toàn thứ lẩm cẩm mà chị
Bác 5xu@ Em có bảo ít muỗi đâu. Nhiều muỗi chiều chiều đi vợt thơm như châu chấu rang :p
Với cả hình như có ma nữa đấy.
Em chỉ hơi sợ ma thôi keke
Chào Giang Trang! Tình cờ hôm nay đọc một tạo chí mà biết đến bạn. Nghe nhạc Trịnh nhiều, hôm nay mới nghe bạn hát, mình thích lắm! Ghé thăm Chúc bạn thành công với những dự định âm nhạc của mình!