Giang Trang

vặt vãnh 360 ngày…

Khoảnh khắc đã mất


Author:
Date: 02 April 2010
Category: Khoảnh khắc tưởng đã mất

Mình đang không sến đâu nhé mà đang lởn vởn bay vì nghe nhạc, nhưng cũng không phải nhạc Trịnh Công Sơn đâu nhé mà lại vì nghe lại loại nhạc ở đây .

Sáng ra nhận được tin từ cố nhân của một người bạn. Xa lắc xa lơ từ thuở nào cho đến thuở này giờ chỉ là một quãng tuổi trẻ như nó đã là. “Loài người bảo: thời gian đang trôi đi, Chúa bảo: lũ điên rồ, chính các ngươi đang trôi đi.”

————-
BÀI THƠ SẦU TÁM KHÚC
của Duy Thanh

Photo: Misunderstood (1938) by Man Ray

1/. Màu thương nhớ trống vắng như một cơn mưa
dầm. Có ai nghe lời vô nghĩa ấy bao giờ. Vậy mà nó
đến buồn và chậm như một bàn tay trắng có những
đường gân rất xanh vân vê từng mạch máu. Tôi sẽ
không nghĩ gì. Khoảng trời chì đặc. Những ngọn cây
lá sa sầm. Những khúc đơn côi đời sống của một mùa
đông nào mùa hạ nào mùa xuân nào mùa thu nào xa
tít tắp. Lời thơ sầu mưng lên từ dĩ vãng.

2/. Thời tiết nào có đổi thay hay chỉ đổi thay ở mình.
Có điệu nhạc nào bay từ không gian những hành tinh
nào thế nhỉ. Mà em hát điệp khúc gì, anh vẫn nghe
mà vẫn không thấy gì, hay âm nhạc chính là em. Bây
giờ anh mới muốn hôn em, từ đầu ngón chân bé
bỏng. Những búp chân hồng, những búp ngón tay.
Cái khoảng cách diệu kỳ lạ lùng như tiếng nấc. Anh
uống màu hơi thở hoàng hôn. Cả với em. Cùng tiếng
hát nhiệm màu.

Trên những mái nhà thành phố là màu tím trời đêm.
Trên những linh hồn lang thang là nụ cười sa mạc.

3/. Có phải ngày xưa trái đất gần như chưa thành hình
đã có một rể cây cổ thụ ôm lấy mình trái đất với trái
tim đen. Và tảng mặt trời đen to lớn cũng ngó con
mắt nhìn vĩ đại. Từ bấy giờ ánh sáng mới bắt đầu
khiến trái tim thêm hồng, trái đất bỗng thành hình.
Thời hoang dại bắt đầu với tình yêu nóng bỏng.
Anh tưởng tượng thần kỳ. Đừng bao giờ tin nhưng
hãy tin như bao giờ. Em có thấy rằng khi mùa xuân
qua đi mùa hè về xối xả. Chúng mình cùng dắt tay
nhau chạy trên những đỉnh núi cao tìm miền băng
tuyết. Sự lạnh lẽo đến rùng mình khi nhìn xuống đáy
vực sâu. Ngã vào đấy là sự sống bắt đầu. Là trở về
cuộc sống. Là mắc vào nhau cườm hoa định mệnh.
Em chắp hai tay cầu khẩn những gì thượng đế?
Anh không tin nỗi gì.

4/. Đây chỉ là một vuông xanh một vòng đỏ nền
hoang trắng. Anh tặng em bức họa này không bao giờ
anh vẽ nên. Em nhìn ở đấy là một hình tĩnh vật hay
hình con người hay hình dung ảo ảnh hay hình tâm
linh. Đừng phân tích bao giờ. Có gì là sự thật ngoài
những sự thật vô hình. Em bảo em yêu anh thì cũng
là một sự thật, nhưng là một sự thật vô cùng. Cũng
mênh mang như thời gian không gian vô cùng tận.

Tôi chỉ là người đi giữa khoảng không.

5/. Giữa khoảng không trôi đi vun vút chạy thi cùng
bầy ngựa đen phi dài trên cánh đồng cỏ sắc như rừng
gươm khía vào chảy máu. Những giọt máu hồng
vung vãi, nghe cười lên tiếng gió hút bên tai, nghe
cười lên nỗi lòng đau tình ái. Em ơi hay đàn ngựa là
linh hồn anh mà đèo cao thung lũng là những màu
thử thách. Anh đi tìm ngoài em không bao giờ thấy
tới khi nào linh hồn mệt đừ mới dựa vào vách đá
trống trơn nghe thân mình tơi tả. Em bảo đấy là tình
yêu, tình yêu là niềm cay đắng hân hoan, niềm vui
mê điên dại. Anh vẫn ngó vào tròng mắt biếc đọc
những câu thơ đớn đau của sự sống êm đềm, ve vuốt
cuộc đời thời gian tàn phá, an ủi nỗi lòng mình mưa
xuống hắt hiu. Sao lại là những dòng thơ buồn? Anh
chờ lên mặt trời, muốn ôm tảng mặt trời chói bỏng,
tảng mặt trời đen hoang đường, gọi những tên người
không quen giữa phố, xa lạ cả với bóng mình ngảnh
mặt làm thinh.

Anh chỉ là người đi giữa khoảng không.

6/. Nỗi ám ảnh bưng lấy hoài hoài, niềm đớn đau
không bao giờ biết tuổi, anh ôm mặt nghe tiếng khóc
trùng dương, thấy ngàn khơi hoài hoài hơi thở gấp.
Từ ngọn đảo hoang bầy hải nữ vơi mình vẫn nô đùa
hồn nhiên như thế.
Tiếng ca nào dâng lên như sương, triền miên biển
rộng. Anh ngơ ngẩn cùng chuỗi âm thanh quấn tròn
lấy cổ không nói một lời nào. Em ơi hãy hát một bài
ca cho thêm sầu nữa chứ, cho cay đắng sau xưa, cho
hoang đường thế kỷ.
Đêm đen bao giờ bước xuống phiêu phiêu thành phố
im lìm nằm im giấc ngủ.

7/. Từ những vuông cửa khép rồi anh quay đi thăm
những nấm mồ nhỏ bé, nghĩa địa quạnh hiu, sự chết
êm đềm ló dạng. Anh đi tìm hái về tặng em sự sống
rạt rào với bình minh rực rỡ.
Em cầu xin nỗi gì thượng đế giấc ngủ êm đềm.
anh không bao giờ biết.
em cầu xin nỗi gì thượng đế giấc ngủ êm đềm.
anh không bao giờ nghe.

8/. Anh vẫn đi chùm hoa sương trên tay, mang hình
em trong đó ngăn với đời mình trường thành cách trở.
Này đây khoảng trắng vô cùng.
Này đây màu hoa anh tặng.

(tháng 9/1960)

No responses yet. You could be the first!

Leave a Response