Hôm nay không biết có phải sinh nhật ai không mà tự nhiên ngày 20.4 cứ thấy quen quen. Nếu có, thôi đành xin lỗi bạn nào đó vì mình đã quá tệ sau nhiều năm trôi qua
——-
10 ngày nữa có thể lại lên Tây Bắc, Tây Bắc. Có thể bỏ đi resort này resort khác nhưng nếu bỏ đi núi thì thật là không thể nào bỏ được. Thành phố sao mà chật chội, nóng bức thế. Tôi thèm đi miết trong đêm trên những triền núi cao ngất ngưởng, chỉ có sương mù dầy đặc. Tôi thèm cái lạnh của cơn mưa đầu hạ đổ trùm xuống trên cánh rừng hoang, trên khu vườn xám, trên những mái lều lụm chụp vào nhau soi chung ngọn đèn. Thấy có chút hoang mang nào lặp lại như đã từng bước qua bậc thềm đầu tiên ngăn cách địa ngục và thiên đàng ở một nơi tận cùng khát vọng như cuộc đời vừa có vừa không, và sự điên rồ là không thể chỉ còn lặng thinh.
—–
Bữa nao trên đỉnh cao chia nhau ánh hoàng hôn trốn vội sau những tán thông. Bữa nao trên đỉnh cao đốt lửa chia nhau ngụm cafe sôi rón rén lưng chừng đèo. Mưa và cây lá cứ sào sạc trong trí nhớ. Bờ đá nào, triền dốc nào, con suối nào, dòng sông nào. Đôi mắt nào long lanh. Ngón tay nào gầy guộc. Khói thuốc nào quạnh hiu. Tất cả đã ra đi không cần một lời từ biệt. Những mùa hè năm ngoái. Năm kia. Ba năm trước. Năm năm trước hay thậm chí mười năm trước… Xin cho tôi mùa hạ mới bay bổng. Tôi như con chim bay qua những khoảng trống im lìm. Nếu có thể tôi lại được khóc um lên như mẹ lạc con thì cũng đâu phải là quá tệ.
—–
Những ngày qua có lúc chúng mình đã nói với nhau bằng cái giọng hỗn hào, không thoa kem đánh phấn. Trần trụi và độc ác. Đã rơi đã ngã đã lăn kềnh từ trên ghế cao úp mặt xuống đất lạnh. Đã có lúc chết mòn sầu héo. Nhưng trong tổ ấm sau cơn lạnh buốt giá, sau những trận cuồng phong chúng mình lại im lặng tự ngồi chắt chiu nỗi nhớ về một ngày, về những ngày về những buổi rạng đông, về những chiều hôm, những con đường, về quá khứ, hiện tại, tương lai. Rồi em lại nắm vào chiếc phao nồng nàn hơi ấm trong đôi môi muốn kiếm tìm chút gì ngây dại còn sót lại. Muốn trong veo như chúng ta chưa từng vò xé nhau. Con cứ mỉm cười trong giấc ngủ. Ngoài kia cành trúc quân tử lâu ngày em không tưới cũng chợt mỉm cười theo mưa.
——–
Khi nằm một mình trên vùng cao nguyên em nhớ lại buổi hoàng hôn, lúc chập choạng tối. Em rùng mình thấy không còn sợ sự cô độc. Đà Lạt rủ bóng một chiều, giọng hát em trệu trạo hoang vu biến đổi. Em vẫn thế thôi. Nhưng qua rồi mong manh, khắc khoải. Em trần trụi vui như là không còn biết đến cô độc. Núi vẫn kể lể với em bằng nhịp điệu tĩnh mịch trong bao la xanh trầm chôn giấu khát vọng. Chỉ kể với một mình em thôi!

hic, lại đi à? Hic hic
Tui cuồng chân quá cỡ
(
Sao? Tưởng kế hoạch 30.4 ra bắc mà? Đang tính cả rồi, nếu ra là có cung đường để chạy ngay thôi
Cho vo chong anh di ke’ voi….
hic, lại đi à? Hic hic
Tui cuồng chân quá cỡ
(