Sau 10 năm đã có thể nhìn ảnh cũ không nhận ra mặt bạn thân. Nhìn mặt bạn không thân chẳng nhớ ra tên. Và tệ hại hơn là quên ngày sinh nhật của bạn cũ trong khi bạn chưa bao giờ quên chúc mừng sinh nhật mình :p
Sau 10 năm và rất lâu không liên lạc tâm sự chợt nhận được 1 cú điện thoại chừng 1 tiếng rưỡi đồng hồ của một người bạn thân (bạn gái, từng rất gắn bó) kể rằng 10 năm bạn đi khỏi Hà nội giờ giật mình thấy như một cái chớp mắt khi bố mẹ già ở nhà đã qua tuổi 60 mà đang dắt nhau ra tòa lần thứ 3 cũng chưa xong. Một trong hai người già muốn enjoy cuộc sống mới, cuộc sống ít có sự vắng mặt hơn. Nếu không có sự hiện hữu của con cái thì gia đình chắc không được gọi là một gia đình.
”Người chết cũ phải nhường chỗ cho người chết mới” (Những mối tình nực cười – Milan Kundera). Đọc để một lần nữa thấm thía rằng thời gian và tuổi trẻ trên thực tế qua đi nhanh chóng hơn nhiều so với những gì người ta vẫn thường nghĩ. Ký ức chỉ có thể kéo dài ảo tưởng của tuổi trẻ trong tâm hồn. Nhưng ký ức không thể nuôi dưỡng tình yêu để đánh bại hoàn toàn sự lão hoá mà con người (trong một khoảnh khắc khát khao nào đó) đã lầm tưởng rằng có thể quên đi quy luật già cỗi rất đỗi hiển nhiên này.
————
(*) Tôi còn phải nhớ từ này rất lâu, nickname do một người bạn cũ gọi, đến giờ cũng không hiểu bạn gọi mình theo nghĩa gì. Lấy làm tiêu đề vì lúc gõ entry này đang văng vẳng ca từ Đại bác ru đêm (Trịnh Công Sơn).
Từ 18 đến 30, ta đã lớn và Puskin đã chết:




Cái ảnh thứ 2 quá đẹp!
Mid-life crisis là thế nào, T còn trẻ thế kia, còn lâu lắm mới đến mid-life thì làm sao mà lại bị crisis thế kia?
Cả nhà đi c. Âu một chuyến đi!
Trước 31 tuổi có vẻ hơi ko có duyên với trời tây hic. Nhà em cũng plan đi Praha và Châu Âu tháng 7 này cùng 2 gia đình nữa nhưng đành cancel vì ko sắp xếp công việc được, đang trong lúc gian nan nên có dự án là phải cố theo
Em đang tập “thiền” – enjoying crisis mà
)
Tôi nhớ ĐL quá!
Thèm cái cảm giác vô tư vô lo không nghĩ ngời gì trong mấy ngày đấy. Đầu óc cứ nhẹ bẫng, nụ cười cứ tự nhiên nở trên môi không dối lừa.
Những ngày ơ ĐL đúng là những ngày vui không qua mau, còn nhớ mãi.
Đừng bi quan thế. Đầu năm tới lại đi Hội An – quên mất rồi à?