Giang Trang

vặt vãnh 360 ngày…

Hành trình đi ngang triền dốc


Author:
Date: 03 June 2010
Category: Chuyện chả biết xếp vào đâu

Tôi đang nghe Thái Thanh hát Tuổi đá buồn. Chưa bao giờ nghe Thái Thanh hát nhạc Trịnh Công Sơn, đa phần chỉ nghe Khánh Ly. Đã mấy tuần nay đến lúc này mới “tự thưởng” ngồi nghe nhạc Trịnh Công Sơn. Hy vọng là nhận ra những cái khác, những cái cần điều chỉnh. Bản thân trong lúc tập, lần đầu với lần hai đã thấy cảm giác khác đi mất rồi, thiếu tính chủ động và ổn định. Nhưng nói chung tôi cũng vẫn lờ mờ là mình phải “kỹ hơn” từ chỗ nào. Trước đây bản năng quá, chỉ dựa vào một “không gian sẵn có”. Được cái những lúc ấy thường tôi rất chủ động và quên chính mình để được làm một “người khác”.

Buổi trưa không quá nắng, lúc nhàn rỗi nghe nhạc thấy thèm vài thứ. Nghe Thái Thanh hát, bỏ qua mấy đoạn uốn éo thì hình như trưa nay Hà nội cũng có tí mưa nhẹ tênh tênh, cũng chẳng biết bắt nguồn từ đâu.

Đây là khoảng thời gian mà tôi đang yên tĩnh gặm nhấm nó với nhiều trạng thái khác nhau. Sẽ không ai biết bởi lối đi ở ngay dưới chân mình :)

————

Tôi nhớ một buổi trưa cách đây chừng 5 năm ở tầng 6 Metropole Lý Thái Tổ sau khi đi thăm khách hàng về sớm. Ngó qua cửa sổ ngân hàng nhìn ra sân khấu tròn ngoài trời của L’Espace rồi nổi hứng lách cách một mạch dài trong trạng thái “bị thuyết phục” bởi Murakami. Tuổi trẻ là một đặc quyền. Khi ấy người ta có thể dễ dàng viết ra mọi suy nghĩ đến tận cùng ngóc ngách của nó.

—————

Nhà 159 Âu Cơ

Nhà 159 Âu Cơ

Bể cá

 
“And when I start having thoughts like this, the more I think about it, the less I can tell how much of the vividness is real and how much of it my imagination has invented. I feel as if I’ve wandered into a labyrinth. Has that ever happened to you?”
 

“Anh có nghĩ rằng công ty anh cần một mặt bằng khác rộng rãi hơn trước khi muộn mất không”. Vợ tôi hỏi. Nàng hay dùng từ “công ty anh” thay vì nàng có thể nói là “công ty mình”.

“Anh cũng đang đi tìm suốt ấy chứ! Đến lúc cần một bộ mặt đàng hoàng hơn rồi”.

“Thế thì anh chịu khó đọc báo tìm nhà đi, cứ lúc nào rỗi hai vợ chồng cùng loanh quanh xem sao!”.

Rồi chúng tôi chuyển đến căn nhà này. Tôi thấy tất cả mọi việc đã diễn ra rất nhanh chóng và thuận lợi.

Từ khi nàng bước vào cuộc sống của tôi, đây là lần thứ hai tôi chuyển chỗ ở. Lần đầu thì nàng khuyến khích tôi nên tập trung xây dựng một sự nghiệp riêng, không chung đụng, cho dù chỉ là về mặt danh nghĩa. Có lẽ, đó là thời điểm thích hợp để những khuyến khích của nàng có tác động mạnh mẽ đến quyết định của tôi. Cũng đến lúc tôi cần có một bước đột phá đầu tiên trong sự nghiệp của mình. Tôi tìm một văn phòng nhỏ ngay trung tâm thành phố, bắt đầu mở một công ty mới, và không quên dành ra một căn phòng nhỏ ấm cúng làm chỗ riêng tư cho mình.

Tôi vẫn nhớ, cuối mùa đông năm trước, chúng tôi nhắn tin cho nhau cả đêm để tìm một cái tên cho công ty mới. Nàng gợi ý một số cái tên nghe có vẻ hay và đậm chất tính cách của nàng. Nghĩa là sau mỗi cái tên thường được gắn với một ẩn ý nào đó. Nhưng theo cách nghĩ của tôi, một cái tên tôi thích là một cái tên lạ tai, dễ nhớ, dễ đọc và hiện đại, không cần có ý nghĩa gì lằng nhằng. Cuối cùng, tôi cũng đề xuất một cái tên lạ hoắc và ngạc nhiên khi thấy nàng rất vui vẻ tán thành. Nhưng vẫn là cách của nàng, khi nàng nói thêm rằng thế thì từ một cái tên chẳng có ý nghĩa sâu xa gì, tôi sẽ làm cho nó được trở thành có nghĩa, điều ấy thiết thực hơn.

Sang một mùa đông khác, chúng tôi cưới nhau. Từ khi nàng dọn về ở hẳn với tôi, cho đến lúc này, mọi thứ vẫn luôn suôn sẻ và tốt đẹp.

Căn nhà mới tinh, to, rộng và tất nhiên là đẹp này có một bể cá dưới tầng hầm. Hôm đầu tiên dọn đến đây, vợ tôi phát hiện ra trong cái bể to hơn một khối ấy có sẵn một đôi cá nhỏ xíu. Có lẽ mấy bác thợ xây đã bỏ vào từ lúc nào. Tôi rất thích cá cảnh, và đã định bụng phải sớm nghĩ ra cái gì đó để bể cá thêm sinh động. Vợ tôi thì đủng đỉnh. Nàng bảo thôi cứ từ từ, trong bể có nhiều cung quăng, vả lại hai đứa chúng nó (cách nàng gọi đôi cá) đã tự sống được với nhau qua mấy tháng trời thì chắc là vẫn còn sống được thêm một hai tháng nữa trước khi cần chúng ta quan tâm tới. Chúng mình còn nhiều việc khác phải ổn định cái đã. Tôi thấy nàng cũng có lý.

Việc thay đổi địa điểm không hề làm công việc của tôi gián đoạn. Mọi thứ vẫn luôn suôn sẻ và tốt đẹp. Nhà mới rộng rãi, công ty có đủ chỗ ngồi thoải mái cho mọi người. Nhiều nhân viên mới đã ra nhập công ty. Vợ tôi cũng bận hơn. Khi còn ở căn nhà cũ, nàng hay thu xếp về sớm ít nhất là hai hay ba lần trong tuần để nấu cơm tối. Bây giờ thì thêm cái cớ bếp chưa có, nên hầu như ngày nào nàng cũng về muộn. Có vẻ như công việc của nàng có cái gì đó căng thẳng và bế tắc. Mỗi tối, khi nàng rời nhà băng trở về, cũng là lúc còn mình tôi ngồi lại công ty. Sau đó chúng tôi ra ngoài ăn cơm bụi hoặc về ăn ké bố mẹ vợ, rồi quay lại nhà vào lúc hơn mười giờ đêm. Khi ngồi trong ô tô trên đường về nhà, lắm khi đang mải kể chuyện cho nàng nghe, quay sang đã thấy nàng ngủ gà ngủ gật từ lúc nào. Có hôm tôi chẳng kể gì, để kệ cho nàng ngủ thiếp đi trên quãng đường ngắn ngủi như thế.

Có một điều quái gở là, nàng có thể ngủ gật trên xe ô tô của tôi trên đường về nhà, uể oải leo lên đến tầng 5, chui vào phòng, bật laptop nhưng rồi lập tức lại tỉnh như sáo trước màn hình. Trong lúc nàng ngồi check offline message trên yahoo (mà hầu như không mấy khi chat), hoặc đọc blog của nàng và của bạn bè nàng, tôi đã kịp tắm xong. Thấy tôi chuẩn bị mở DVD xem phim, nàng sẽ tạm rời bỏ cái laptop trong giây lát để tắm gội và quay lại ôm khư khư lấy cái laptop ngay lập tức rồi cười chí chá một mình. Tôi để ý, hôm nào tôi xem lại hoặc mở mấy bộ phim tình cảm như “In the mood for love”, “ 2046”, “Error” thì kiểu gì nàng cũng bỏ cái laptop và sán lại gần tôi, rồi chăm chú xem như muốn nuốt lấy từng mẩu lời thoại một. Hôm nào tôi bật các DVD mình thích, những cái liên quan đến thời Hít le, chiến tranh thế giới, hoặc phim dành cho những gã đam mê tốc độ, xe cộ, thích sưu tầm đồng nát (nàng gọi tôi là đồng nát), thì nàng yên tâm lướt web cả buổi cho đến khi phim kết thúc mới ngừng. Thỉnh thoảng nàng cũng chủ động xem phim cùng tôi. Nhưng để giữ nàng tập trung xem phim cả buổi, tôi sẽ chọn những phim thể loại phim tình cảm, hoặc là những phim có mô tuýp kiểu như: “Sát thủ chuyên nghiệp”, “ Bản danh sách của Shiller” hay “Crash”. À, mà thực ra lần đầu tiên xem Crash nàng đã ngủ gật ngon lành bên cạnh tôi. Hôm sau nghe tôi kể là hay, lại lén lún ngồi một mình xem lại. Chắc là để chuẩn bị bài cho blog?

Tôi vẫn đùa trêu vợ tôi là gái có chồng nhưng vẫn độc thân. Nàng nói rằng vì vậy nên nàng mới đồng ý lấy tôi nhanh thế. Sống với tôi nàng cảm thấy cuộc sống nhẹ nhõm, hạnh phúc và yên bình. Quan trọng là nàng vẫn giữ được những thói quen xấu của mình, mà điển hình là thói quen vào internet trước khi leo lên giường ngủ. Nàng cũng tự nhận là nàng không phải mẫu người yêu thích công việc nội trợ, nhưng khi cần thì sẽ vẫn làm tốt và làm một cách có trách nhiệm. Điều này tôi hoàn toàn có thể tin được. Bằng chứng là trước khi lấy nhau, một trong những cái khiến tôi yêu nàng là nàng làm cái gì cũng nhanh mà vẫn đảm bảo chất lượng. Hồi ấy tôi hay được ăn cơm nàng nấu. Nàng nói rằng vì mẹ nàng bận việc phòng khám đến khuya mới về, em nàng bận học, chả nhẽ để bố nàng nấu cơm. Thế nên nàng vẫn có thể nấu cơm thường xuyên vì gia đình nàng luôn ăn tối muộn vào lúc 9 giờ.

Mấy tháng nay, từ khi dọn sang nhà mới, nàng chưa nấu bữa cơm nào cho tôi ăn. Cái tội là vì chúng tôi chưa có bếp. Tôi cũng dễ nuôi, và nhìn chung là chiều nàng, nên chẳng kêu ca gì. Thôi thì chưa con cái gì, mà cả hai vợ chồng đều có tính lê la nên cứ tiện thế nào thì sống cái đã. Không nấu cơm nhà thì hai vợ chồng lại đi ăn bụi với mấy ông bạn già độc thân hoặc về ăn ké cơm bố vợ. Kể ra cũng tội cho ông bố vợ, từ khi nàng dọn ra khỏi nhà, bố già về hưu lại phải miễn cưỡng nhận trách nhiệm cơm nước.

Bản tình ca ấy của chúng tôi cứ lặp đi lặp lại mỗi ngày. Công việc của tôi thì luôn bận rộn, nhưng được cái đến tối tôi luôn cố giữ khoảng thời gian ấy cho riêng nàng. Tính nàng hay nghĩ ngợi. Mấy lần nàng đã định chuyển chỗ làm. Nhưng tôi thấy tiếc, lại khuyên nàng nên suy nghĩ kỹ. Nói gì thì nói, ở tuổi của nàng, có một công việc sạch sẽ, ổn định, thu nhập khá, thế là quá ổn. Nàng chỉ nên chọn một trong hai thứ, một là ở lại chỗ làm hiện tại và sinh con vào năm tới, hai là chuyển chỗ làm mới và hoãn lại việc sinh con. Những rắc rối và bận rộn trong công việc khiến nàng thường xuyên trong tình trạng căng thẳng và mệt mỏi. Lắm lúc tôi phì cười khi thấy nàng bỏ ngang quyển sách đang đọc, bặm môi, gõ gõ cái ngón tay trỏ lên thành giường và suy nghĩ một điều gì đó trong trạng thái bực mình tức tối. Rồi tự nhiên nàng hỏi: “Này, thế vợ có phải là người hiếu chiến và ghê gớm không nhỉ?”

“Ghê gớm quá đi chứ! Cái mặt giả bộ hiền thôi chứ ghê gớm thâm nho thế này thì người ta còn đánh vào cái tính hiếu chiến ngầm của em. Khi nào mà em kệ được, thì em sẽ thắng”. Tôi đáp. Và thế là nàng nổi điên lên, nói một thôi một hồi xả stress lên tôi. Cứ như tôi là mấy kẻ đang làm nàng bực mình, đang khích cho nàng tự ái sẵn sàng tung hê mọi thứ. Rồi nàng bỏ xuống dưới nhà.

“Ôi cái bể cá đầy cá rồi đây này!” nàng hét lên. Tôi chạy xuống. Chúng tôi chả quan tâm gì thế mà đôi cá cũng đẻ ra một lũ cá con. Cả đàn cá đến hai chục con, li ti, li ti trong suốt bám theo cá bố cá mẹ. Sau khi đẻ xong, cả hai con cá thay đổi một cách khó nhận ra. Chúng to ra và dài ra bằng nửa ngón tay út. Tôi cũng không rõ đây là loại cá gì. Trông thì giống cá bảy màu, nhưng không phải. Mình chúng trong suốt. Hai con cá lớn, giờ đây mỗi con có thêm một cái đuôi xoè ra màu đỏ chót. Nàng bảo, thế này thì bọn mình phải quan tâm đến lũ cá con thôi, không chúng thiếu thức ăn mà chết mất!

Ngay hôm sau, trên đường đi ăn tối về, chúng tôi rẽ vào mua mấy nghìn giun cho lũ cá và háo hức đợi đến sáng thứ bẩy để cùng nhau đi mua thêm đồ thả vào bể cá. Từ hôm phát hiện ra đàn cá con, về đến nhà là nàng xà ngay xuống ngay tầng hầm ngồi ngắm đàn cá.

Sáng thứ bảy cũng đến. Tôi và nàng lang thang cả nửa ngày mua đủ các thứ. Nào là vòi sục, thiết bị lọc nước, cây xanh, đá cuội, đá con. Hỏi ra thì mới biết đàn cá đang tung tăng trong bể bấy lâu có tên là Cá thuỷ tinh. Tôi mua thêm ba chục con cá nữa thả thêm nào, mỗi loại năm đôi. Chúng tôi hăm hở kỳ cọ đá, cắm thiết bị lọc nước, thả cây, thả cá vào. Ngắm nhìn những con cá nho nhỏ nhiều màu sắc khác nhau tung tăng bơi lội. Tôi thấy thế là tôi và vợ tôi có thêm một việc phải quan tâm chung là chăm lo cho lũ cá khỏi bị đói.

Nàng có vẻ yêu lũ cá thuỷ tinh nhất. Vì chúng là những cư dân lâu đời ở cái bể này. Và theo như nàng nghĩ, nàng nói, thì nó là hiện thân của sự sinh sôi nảy nở và sự may mắn khi chúng tôi dọn đến đây. Tôi luôn gọi nàng là con người của ngày hôm qua, mỗi khi nàng ra cái vẻ triết lý mùi mẫn như thế. “Làm gì đến nỗi thế!”, nàng nói, “Phải rất yêu những khoảnh khắc mình đang sống thì mới có được một cái cảm giác sở hữu vĩnh viễn tất cả các giây phút trong đời mình. Anh đừng có ghen tị, vì chẳng có gì quý giá hơn hiện tại cả. Trân trọng và yêu thương hiện tại có nghĩa là đã sống tốt cho cả quá khứ và tương lai đấy chứ”. Nàng ra vẻ như vậy. Còn tôi bật cười rất vô tư, câu này tôi vẫn nghe quen quen ở đâu đó. Tôi hiểu, nàng là người sống tình cảm, nhiều lo âu và có trách nhiệm cho dù cái vẻ bên ngoài lúc nào cũng như chỉ chực thay đổi một điều gì đó.

Mỗi ngày đám cá lại lớn thêm một tí. Cái này phải kể đến công sức của một cậu nhân viên trong công ty. Cậu ta yêu lũ cá hệt như hai chúng tôi. Cứ cách hai hôm lại thấy cậu đến văn phòng đem theo một túi giun làm quà cho chúng. Còn nàng, nàng có thêm thói quen là cho cá ăn mỗi khi về đến nhà. Lắm khi tôi phát bực vì cái tính phóng khoáng không phải lối của nàng. Cá đã ăn giun cả ngày, chiều tối nàng về lại cho chúng ăn thêm một thứ thức ăn giống như bánh đa có mùi tanh tanh của tảo biển. Và cái tính phóng khoáng vô lối ấy của nàng đôi lúc đã gián tiếp gây ra cái chết của một vài con cá vàng phàm ăn tục uống. Tôi góp ý, thì nàng cười nhăn nhở, và lý giải một cách dã man rằng, “Mấy con cá đấy ngu ngốc thế thì chết sớm là phải rồi. Mới cả, vợ ghét cá vàng, nên mới cho chúng nó ăn nhiều đấy!”. Thật tôi không biết phải nói gì ngoài cách véo tai nàng mấy cái cho bõ ghét.

“Ôi, tự nhiên bọn cá thuỷ tinh chửa một loạt!” Nàng hoan hỉ báo tin cho tôi biết. Thử làm một phép tính xem, hai con cá F1 cho ra đời độ hai chục con F2, rồi gần chục con F2 chửa, rồi mỗi con lại cho ra độ hai chục con F3 nữa. Tôi thầm nghĩ, cứ cái đà này khéo bể nhung nhúc toàn là cá thuỷ tinh.

Từ hôm biết có nhiều con cá thuỷ tinh đang mang bầu (nàng gọi thế), nàng rất chăm chỉ quan sát chúng. Giống như mẹ chồng chăm sóc nàng dâu lúc sắp có cháu nội. Cứ liên tục như thế một thời gian, nàng buồn rầu quả quyết với tôi là có nhiều con đã đẻ rồi, nhưng không thấy cá F3 đâu. Rồi nàng đổ tại và nghi ngờ một trong hai bọn hung thủ mang tên “Cá se cam” và “Cá mú đen” ở trong bể. Nàng nói, bọn se cam dạo này to nhanh quá, mười con thì cả mười con đều to béo, đi đâu cũng sùng sục cả đàn. Thả thức ăn xuống thì nhoằng một cái đớp ngọn lấy miếng mồi. Con cá mú to thì đen sì trông như con quái vật, nhưng nó có vẻ hiền lành và ăn uống rất từ tốn. Nàng quả quyết se cam là hung thủ ăn cá thuỷ tinh sơ sinh. Tôi gạt phắt đi, trong suy nghĩ của tôi, cả mấy loại cá tôi thả trong bể đều là cá nhỏ và hiền lành. Nàng bực lắm. Cuối cùng, một hôm tôi đành xác nhận là sự nghi ngờ của nàng đã đúng. Cậu nhân viên và tôi đã để tâm chú ý. Có hôm sáng ra rõ ràng nhìn thấy một đám cá thuỷ tinh li ti mới đẻ thế mà đến chiều kiểm tra lại, chúng biến đâu sạch.

Nàng ra cửa hàng bán cá, hỏi rõ lại về đặc tính của loài se cam rồi ấm ức, rõ ràng bọn se cam là hung thủ ăn thịt cá thuỷ tinh sơ sinh và là nguyên nhân vì sao có những vết rách trên những cái đuôi đỏ chót kiều diễm của bọn cá thuỷ tinh mẹ và bọn cá bẩy màu. Tôi tưởng nàng sẽ bắt tôi vớt hết bọn se cam ra khỏi bể, nhưng nàng lại chẳng định làm gì cả. Nàng bảo, cố gắng cho bọn se cam ăn no hơn nữa, chắc chúng sẽ không ăn thịt cá F3 của nàng. Tôi thích bọn se cam vì chúng đẹp, mạnh khoẻ và luôn bơi thành đàn rất hùng dũng. Tuy là cá nước ngọt, nhưng nhìn hệt như cá nước mặn. Tôi cũng kệ, đang chờ xem sắp tới có lượt cá F3 nào bị ăn thịt hay không.

Mùa đông đang đến ngoài kia. Vợ tôi bắt tôi phải làm cho xong căn bếp. Và tôi cũng chiều nàng, làm cho nàng một căn bếp ngay trên sân thượng, sát căn phòng chúng tôi ở. Nàng phấn khởi lắm, viết cả blog và hỏi thăm tiến độ mỗi ngày.

Có một điều, tôi nhận ra, có lẽ một hai tuần này nàng hay nói cười và nhẹ nhõm hơn hẳn. Vì bể cá, vì căn bếp, hay vì nàng đã xác định không chuyển chỗ làm, yên tâm với công việc và chờ đợt tăng lương mới?

Tôi vẫn hay đọc blog của nàng mỗi ngày. Blog là thói quen nàng khó từ bỏ với lý do để quên bớt đi công việc của nàng là một đống khô khan và tính toán. Nàng có một con người khác, thật hơn, liên quan đến nhạc nhẽo, hay suy nghĩ vớ vẩn và viết lách linh tinh. Đó cũng là cách duy nhất để nàng cảm thấy vẫn được chia sẻ và giao lưu với mấy người bạn thân thiết của nàng.

Lại nói đến chuyện blog. Tôi cũng tự hỏi, liệu nàng có xa rời cuộc sống hiện hữu quá hay không khi mà nàng không thể từ bỏ thói quen lên internet vào đọc blog của bạn bè hay thỉnh thoảng chát chít với mấy người bạn cũ. Nàng luôn đề cao và yêu quý những người bạn này. Thú thực sau một vài lần gặp, và đọc trên blog, tôi cũng thấy họ là một nhóm có thể chia sẻ với nhau về mặt tinh thần, có nhiều thói quen và sự quan tâm giống nhau. Có thời gian tất cả bọn họ đã ngồi thân thiết bên nhau trong một quán cà phê cũ hay một quán rượu ở Hà nội. Sau đó mỗi người hoặc ở lại, hoặc rời xa để đi trên con đường riêng của mình, và rồi bây giờ thường xuyên quan tâm giãi bày trên cái chỗ 360 độ loanh quanh này.

Liệu nàng có xa rời cuộc sống hiện hữu quá không? Nàng luôn trả lời là không. Vì nàng coi đó là một phần trong cuộc sống thật của nàng. Nàng có nhu cầu vào internet, có nhu cầu viết lách một cái vớ va vớ vẩn gì đó, thường thì toàn là những cái lo âu, hãi sợ, xao xuyến, cô đơn của riêng mình nàng. Điều đó không có nghĩa là cái gì nàng viết trên blog cũng thật sự tồn tại trong cuộc sống offline của nàng, và ngược lại. Nàng không có ý định bỏ đi thói quen ấy. Theo nàng, đó cũng là một cách để nàng sống thật hơn với con người bên trong của mình. Con người bên ngoài, nàng đóng vai nhân viên phòng Tín dụng trong một Ngân hàng Nhật buồn tẻ và kỳ dị.

Quay lại với cái bể cá của chúng tôi. Niềm quan tâm chung của chúng tôi. Sáng nay nàng bảo, sau giờ chiều tôi đến đón nàng ở ABC vì nàng sẽ đi khám phụ khoa và hỏi ý kiến bác sỹ về việc chuẩn bị cho kế hoạch sinh con. Cái dự định mang tính chủ động này có vẻ hơi khác lạ so với cá tính của nàng. Có vẻ như, nàng bắt đầu có ý định chăm sóc đến bản thân mình một cách có ý thức hơn.

Nàng thuộc loại người không biết chăm sóc tỉ mẩn đến bản thân mình. Bằng chứng là cả một năm nay, sau đợt tiêm kháng sinh vì ho nặng, mặt nàng nổi mụn, nhưng tôi giục chán chê nàng mới chịu đi chăm sóc da mặt. Đi được vài lần lại bỏ. Vẫn biết, tôi yêu nàng vì cá tính và quan điểm sống của nàng chứ không đơn giản chỉ vì da mặt nàng nhẵn nhụi, vì nụ cười hiền lành, vì cái mũi hếch bướng bỉnh, hay vì đôi mắt biết nói của nàng. Nhưng nhiều khi tôi thấy bực mình, thấy xót xa cho cái sự lười biếng của nàng. Với nàng, việc da nổi mụn và xấu xí đi chưa bao giờ làm nàng phát hoảng như nhiều cô gái khác. Để thanh minh cho mình, nàng nói: “Con người không tồn tại bởi lẽ con người trong thế giới và bởi lẽ có vị trí của nó trong thế giới, mà vị trí con người trong thế giới chỉ đích thực có thể có được do con người tồn tại với tư cách là con người và do bản chất con người của nó.” Nghe có đau đầu không?

Nàng đi làm rồi. Bây giờ tôi đang đứng ngắm bể cá. Cả se cam lẫn thuỷ tinh đều vẫn tung tăng một cách khoẻ mạnh. Mấy con thuỷ tinh mang bầu to bơi hơi chậm hơn những con khác một chút. Tôi nghĩ đến chuyện vớt chúng ra và thả riêng vào cái bể thuỷ tinh mới mua chiều qua. Nhưng nghĩ thế nào, lại kệ.

Lo âu, xao xuyến, sợ hãi và cô đơn nhiều khi cũng là một cái gì đó đơn giản. Nó giúp ta được thoát khỏi cái cảm giác bị giam giữ trong một đời sống tẻ nhạt thường ngày. Tôi nhìn lũ cá, và mỉm cười khi nhớ đến cái lè lưỡi của vợ tôi sáng nay.

GT.

(vớ vẩn trong giờ nghỉ trưa 29.11.06)

- The Wind-Up Bird Chronicle by Haruki Murakami-

1 Response to Hành trình đi ngang triền dốc

  • Troublemaker says:

    “Lo âu, xao xuyến, sợ hãi và cô đơn nhiều khi cũng là một cái gì đó đơn giản. Nó giúp ta được thoát khỏi cái cảm giác bị giam giữ trong một đời sống tẻ nhạt thường ngày.”

  • Leave a Response