Tối qua con chó con của tôi cầm G10 chụp ảnh. Nó tự chụp nó. Chụp dí sát vào cái mũi tẹt của nó. Xong nó bật lên xem thành quả và ha hả cười: “Ô! Con điên”. Tôi bảo: “Êu cu! Để mẹ dạy cách chụp, ai lại dí sát vào mũi thế, nên chụp cả mặt!” Nó dõng dạc:” Mẹ cứ chơi điện thoại của mẹ đi. Mẹ cứ vào phết búc đi. Để Nguyên yên!” Rồi nó lại ha hả theo cái cách của chính nó. Chụp xong rộn ràng xem ảnh và hét: “Ô! Con điên!”. Nó thích, nó thích việc chụp cái mũi tẹt và làm cho gương mặt méo mó để giống như một con điên. Nó thích, nó thích điều này
Hê. Tôi thèm được như nó. Con chó 2 tuổi 3 tháng của chúng tôi
————–
Tôi đang có việc phải thử đọc lại mấy bài thơ dở hơi cũ của mình. Gặp lại đoạn dưới đây. Sao có những lúc tôi đã ốm thế nhỉ. Bệnh vãi!
—————————-
Văn xuôi ốm quá xuống dòng
(Năm 2009)
Những đàn kiến đã chán bò dưới bắp chân
Những đàn kiến đang hăng say bò dưới cánh tay
Không có đàn kiến nào trên cổ trên vai trên nửa đầu
Chỉ có thằng u lì tê bì đang rền rĩ
Ngày đã hết mưa
Sáng mở cửa nắng to thảng thốt
Nhìn một bên má đỏ lừ
Cả đêm nằm nghiêng một bên
Co ro
Gối lên tay
Không cựa quậy
Lại mơ rụng sạch hai hàm răng
Hóm hỉnh cười không có giọt máu nào
Những vết châm kim chưa khép kín miệng
Mà cơ thể đã nghĩ sắp sửa được tự do
Nhắm một mắt, mở một mắt
Nơi quán cà phê sáng quen thuộc
Một mắt xanh biếc nhíu lên
Một mắt đỏ ngàu dìm xuống
Bắt đầu phân tích
Lần này hứa sẽ cẩn thận hơn
Cần tính thêm khả năng rủi ro cho cả cuộc đời
Nếu vào ngày những vết kim châm còn dang dở
Gặp một cơn gió lạnh lúc trời mưa
Lại về thảng thốt co ro
Tí nữa thì viêm dây thần kinh số 7
Méo mồm, mất cảm giác bán thân
Bắt đầu phân tích
Lần này hứa sẽ
cẩn
thận
hơn
Dù có bao nhiêu tiền
Hoặc chẳng có xu nào
Trong tương lai đi nữa
Thì nhất định không mua những điều chưa biết rõ
Cứ dùng tất tần tật
Mà tự do châm kim rồi chẳng nghĩ ngợi gì
Đến khi nào, đến khi nào, đến khi nào
Chỉ có những cái kim mới biết
Kệ những cái kim lên tiếng
Giờ chỉ chờ từng tiếng nói của con
Cuối tháng nhìn vào cân
Mẹ tăng 2 con tăng 1 (hình như bố cũng tăng 2)
Mỗi ngày chúng ta đều thấy ngon 3 bữa
Dẫu có khi run lên vì kiệt sức
Tôi chỉ hay ốm khi ngồi một mình
Khi thừa nhận là hoá ra mình ốm thật
Chứ ra ngoài toàn cãi bay cãi biến
Cãi cả bác sỹ trước lúc châm kim
Những tín hiệu của cuộc sống đến từ cái kim và dòng điện
Gây chấn động trong từng huyệt mạch
Thảm thương chưa tuổi trẻ vẫn ngời ngời
Đi vào vòm trời xanh xanh lanh lảnh tiếng chim
Ngồi bên vòm cỏ xanh xanh phủ quanh nấm mộ
Người đàn bà Tân Dậu bây giờ tuổi tám chín (*)
Đã hai lần ung thư sau tuổi hai chín
Lưng còng như số 9
Cứ đi mãi, sáu mươi năm mới đến con đường huyệt đạo
Thanh thản quá, thanh thản lạ
Là chiều nọ chạy xe cúp đến thăm
Mộ người đàn bà Tân Dậu đã nằm xuống hơn một năm
Sau sáu ngày của chín tháng mười ngày nằm nghiêng một bên trên giường không nhúc nhích
Chờ một người đàn bà Tân Dậu
Đúng chín tháng mười ngày thành một người đàn bà đủ nghĩa vì có con
Những tín hiệu của cuộc sống đến từ cái kim và dòng điện nhỏ
Không phải từ những câu chữ co ro trong nỗi mộng mị hoang đường
Những tín hiệu ở trong niềm hăng say thật sự
Khi ngồi bên nấm mộ thảnh thơi nghĩ thêm chuyện tỉa cỏ vun hoa
Quay xe ra về không quên rẽ vào chợ
Mua đủ thứ cần ăn để sống tiếp những ngày không vội vã
Còn những sáu mươi năm
Sẽ qua năm hai nghìn không trăm ba mươi sáu
Khi con tròn hai tám
Có khi năm ấy con mới chịu lấy chồng
Tôi sẽ kể lại bằng ngần này tuổi con
Tôi hai tám đã có con mười sáu tháng
Bà tám tám cả tuổi âm là tám chín đã nằm xuống mười sáu tháng
Bà Tân Dậu
Tôi Tân Dậu
Bà ung thư hai lần không chết
Tôi chưa ung thu
Sao có lúc tỉnh dậy sau viên thuốc giảm đau
Nghĩ là mình
vừa
chết
Hì. Nói vậy thôi
Năm hai ngàn không trăm ba mươi sáu
Còn vui lắm!
——
(*) Bà ngoại, tuổi Tân Dậu.
Up hình con điên coi tóc dài thế nào đi mừ
Đang ngán đây. Chưa kịp up đã vô tình bị vợ đồng chí mượn G10 xóa béng mất rồi!!! Lại còn xóa hết cả video quay con điên cởi tuồng nữa chứ…haizzz
“Chưa kịp up đã vô tình bị vợ đồng chí mượn G10 xóa béng mất rồi!!! Lại còn xóa hết cả video quay con điên cởi tuồng nữa chứ”