Trong vòng 1 năm qua không xem phim mấy, hoặc là xem xong chả nhớ gì.
Số nhớ được (có cảm giác đọng lại vài ngày) có lẽ gồm Đường Sơn đại địa chấn, Rừng Nauy, gần đây là Bi, đừng sợ. Hôm nay có thêm Never let me go.
Hey, những Kathy, những Tommy, những Ruth sao không thử một lần lái xe bỏ chạy nhỉ? Nếu Kathy và Tommy đến với nhau nồng nàn trước 10 năm xa cách, trước cái tiến trình thật sự bị xói mòn trong số mệnh đã an bài, thì liệu họ có đủ động lực để bỏ đi không?
Phim không nhắc đến ai có ý định bỏ trốn. Kể cả khi đã nhận ra rằng có một Hailsham không hoàn toàn tốt đẹp thì cuộc sống trọn vẹn của mỗi người vẫn mãi thuộc về một Hailsham thuở ấu thơ trìu mến. Ra khỏi Hailsham giống như đi lạc. Việc duy nhất biết làm là buông xuôi chờ đến lúc được “hoàn thành” số phận. Nghe ngu ngốc và vô lý nhỉ? (tác giả gốc Nhật Bản có khác!)
haizzz, đến phút cuối Tommy mỉm cười trìu mến, có vẻ mãn nguyện. Kathy bình tĩnh đón nhận lần hiến tạng đầu tiên, mong cái tiến trình “hoàn thành” đến sớm hơn. Khác làm sao được. Nếu có lựa chọn khác thì chắc gì đã hơn? Khác hay không khác cũng chỉ là trì hoãn thêm chút ít thời gian đến với cái trạng thái mà nguyên mẫu hay bản sao rút cục đều phải đi đến…

Phim này là hiếm hoi trong số phim trung thành với truyện mà không bị dở đi.
Mấy đứa nhỏ đóng hay quá. 2 nữ chính cũng rất đẹp. Cậu Tommy không giống như hình dung, hoặc là quá khác với Tommy lúc bé.
Truyện thế nào anh? Chắc hay hơn phim? Mấy hôm tới em kiếm truyện đọc xem sao.
Phim ám ảnh phết, cảnh quay đẹp, âm nhạc hay và 3 đứa trẻ đóng đạt quá. Em chỉ tiếc cái đoạn cô Lucy nói “sự thật” với bọn trẻ hơi sớm quá, nếu hé lộ dần dần khi chúng lớn, có lẽ phim sẽ kỳ dị và ám ảnh hơn.
Guten Tag wünsche ich Dir, ich aus Frankreich und nicht deutsch schreiben so gut. Wollte nur sagen…toller artikel.