Giang Trang

vặt vãnh 360 ngày…

Đạo của người quân tử

Posted by giangtrang on 5 November 2010 | No responses

————-

Ngọn đèn

Thơ: P.Scheider tặng Nguyễn Hiến Lê

Nguyễn Minh Hoàng dịch

Xe dừng tôi trước ngõ

“Anh bảo tôi ngồi dưới đèn,

Để nhìn nhau cho rõ.”

Thành phố đã khác xưa,

Thay tên và đổi họ.

Riêng một ngọn đèn đây,

Hiểu lòng chung thủy đó.

Vẫn ngọn đèn ngày nào,

Bóng sáng tròn mờ tỏ.

Ngoài kia là đêm đen,

Tương lai đầy khốn khó.

Thấy nhau một bận này,

Tuyệt mù ngày tái ngộ!

(Thơ in trên bìa cuốn Kinh dịch – Đạo của người quân tử)

————

Truong Quy cái hay của đời là sự chênh vênh của xấu tốt nhỉ. Có những vùng mờ mờ ấy, ta tha hồ nương náu :-)

Yesterday at 1:35am ·  ·  5 people
Truong Quy chị Cầm ơi, sẽ không có vở kịch nào có tên “Người tốt thành Thăng Long” đâu chị nhỉ ^^

Yesterday at 1:37am · 
Nguyệt Cầm Thời buổi này, “những vùng mờ mờ” phiền phức lắm đấy. Không phải cứ ỷ tên chỉ có 3 chữ mà muốn nương náu chỗ nào cũng đc đâu. :)

Yesterday at 1:05am ·  ·  1 person
Giang Trang Em thấy “những vùng mờ mờ” nhất định không thể làm chỗ nương náu an toàn được. Lúc ta đang sáng đang tích cực mà lạc vào nó thì nó chỉ muốn đánh đồng ta tối xuống để cùng mờ mờ đi như nhau. Nếu nó không đánh đồng ta được, ta phải làm gì, phải chạy ra ngồi dưới đèn thôi. Nhưng thật không may nếu ta chưa kịp chạy ra ngồi dưới đèn (vì còn nhiều niềm tin đi qua vùng tối lại thấy vùng sáng) thì đã bị nó trong cơn hoảng loạn bất ngờ úp sọt nhốt ta trong cùng cái sự mờ mờ mất rồi.

Yesterday at 1:19am · 
Truong Quy Tất nhiên là cái comment trên là một sự tự trào thôi. Nhưng bây giờ đầy rẫy bài học về sự tự tin quá mức về cái sáng của mình. Nên ta chọn giải pháp ngược để khấu trừ. Từ cái tâm lý nói ngược, bôi lem cho chắc ăn, đặt tên xấu tránh hèm, rồi dần dà ta quy hàng và thành thói quen… (em Giang Trang dẫn dắt về cực trừu tượng quá đi, tín đồ Trịnh có khác).

Yesterday at 1:29am · 
Nguyệt Cầm Mất điện suốt thì muốn chạy ra ngồi dưới đèn cũng botay.com :)

Yesterday at 1:34am ·  ·  1 person
Giang Trang Cho nên để soi xem quân tử hay tiểu nhân thì nhất định cần có đèn có điện. Có điều nghi hoặc phải luôn hỏi han để làm cho rõ. Nhưng nhiều khi soi xong thì cũng chẳng để làm gì nữa rồi :-D

4 minutes ago · 

Sunshine Purple group đi Bờ Hồ

Posted by giangtrang on 2 September 2010 | 3 responses

Mẹ: “Dậy thôi con ơi! Dậy thôi”

Bơ sữa mắt nhắm mắt mở: “Con khô…ô…ông dậy”

Mẹ: “Ơ con quên mất à? Hôm nay lớp con đi bờ Hồ đấy! Dậy sớm đi chơi với các bạn thôi”

Bơ sữa: “Con không đi học đâu. Hôm nay con ở nhà với bố!” (chẳng là bố đang ốm sốt cao nằm nhà)

Mẹ:” Nhưng hôm qua các mẹ đã dặn con sáng nay đi học mặc áo gì nhỉ, con hứa mà quên mất à?”

Bơ sữa vẫn dài giọng: “Hai mẹ dặn mặc áo Koalahouse”

Mẹ: “Và quần gì nữa con nhỉ?”

Bơ tỏ vẻ hậm hực cáu kỉnh: “Và cởi chuồng!!! Con không muốn đi học. Con muốn ở nhà với bố!”

————–

Nhưng cuối cùng đồng chí vẫn vui vẻ đi học và sau chuyến đi chơi này, hai mẹ Minh Anh và Thắm “tố cáo” với bố mẹ rằng không ngờ Bơ sữa nghịch thế, đi chơi nghịch kinh hoàng, nghịch nhất lớp, lộ rõ chân tướng rồi :-D

Nối đuôi nhau thành hàng dài lũ chó con :x

Bơ sữa và mẹ Minh Anh:

Ơ mẹ lại có lắm tờ tiền rồi à?

Posted by giangtrang on 2 September 2010 | No responses

Dạo này con chó con Bơ sữa nói lắm quá, cứ gặp bố mẹ là mở máy. Tính tình đồng chí được cái vui vẻ, suy luận logic ra trò, mẹ bảo ghi lại nhưng cứ lười rồi nguội mất.

Hôm nay nhân một tối thức khuya lọ mọ tí công việc và để sờ trán bố Bơ sữa, thì ghi lại câu chuyện trong ngày.

Sáng bố sốt cao, mẹ đưa Bơ sữa đi học bằng taxi.

Trên đường đi em bảo: Bố làm sao mà ốm hả mẹ?

Mẹ: Bố dính mưa nên bị viêm a mi đan sốt cao, mẹ đoán thế. Tí nữa bố đi khám bác sỹ mới biết con ạ.

BS: Sao mẹ LƯỜI thế, chỉ biết đưa con đi học bằng taxi ^^

Chiều mẹ đón Bơ sữa về. Vừa thấy mẹ lên lớp đã rối rít hỏi: Mẹ ơi có tranh thủ đi Vincom rồi đợi bố đến đón không ạ?

Mẹ: Ô bố con đang ốm nằm nhà chưa khỏe đâu, mình nên về sớm hỏi thăm bố thế nào

BS: Vâng ạ, mình về sớm sờ trán bố thôi.

Một lúc sau: Bố có nhiều tiền đúng không mẹ?

Mẹ: Thế hả?

BS: Bố có nhiều tiền thật đấy, vì đi Vincom bố cho con vào nhà bóng và đi ô tô. Mẹ Trang nghèo lắm, mẹ Trang ít tiền chỉ cho con chơi thú nhún

Mẹ: Thôi được rồi, lần sau mẹ có tiền nhiều hơn mẹ sẽ cho con đi nhà bóng :-D

Chẳng là thứ 6 tuần trước mẹ cho Bơ sữa đi Vincom (sau giờ học). Trong nhà bóng đông “nhung nhúc”, mẹ ngại không muốn cho em vào vì đang có dịch đau mắt đỏ và sốt virus (em vẫn đang hơi viêm mũi) nên nghĩ ra kế thử em. Khi em đòi vào nhà bóng, mẹ giải thích rằng hôm nay mẹ nghèo quá, chỉ đủ tiền mua xèng chơi thú nhún ở ngoài, Bơ sữa ngoan không đòi vào nhà bóng nhé. Hôm nào mẹ giàu hơn mẹ sẽ cho con vào đấy chơi!” Bơ sữa ôm cổ mẹ rồi bảo: “Vâng ạ”, và vui vẻ cầm 6 xèng đi chơi thú nhún. Lúc ra khỏi Vincom cũng hơi tiếc nuối nhà bóng một tí, nhưng em tỏ ra rất ý thức về việc mẹ nghèo, em chỉ gợi ý: “Lần sau mẹ có nhiều tờ tiền thì mẹ cho con đi nhà bóng nhé. Hôm nay mẹ nghèo, mẹ nhỉ”

Đến lúc trả tiền taxi lên nhà, mẹ rút từ túi quần ra một nắm tiền. Bơ nhìn thấy cười sằng sặc và reo lên: “Ơ mẹ lại có lắm tờ tiền rồi à? Mẹ không nghèo nữa rồi. Mẹ nhớ cho con đi nhà bóng Vincom nhé!” Mẹ cười khà khà.

Tối đến, Bơ sữa không quên ra hỏi bố: “Bố ơi làm sao  mà bố ốm? Làm sao mà bố dính mưa? Làm sao mà bố lại sốt?…” Lắm làm sao quá khiến bố đang sốt cao rên hừ hừ cũng không thể không trả lời :-D

Mùa ngâu

Posted by giangtrang on 18 August 2010 | 2 responses

Blog mình để mốc meo lâu ra phết rồi nhỉ.

Mình đang bị cảm cúm. Oải quá. Tinh thần vẫn vui khỏe và đầy ghê gớm đàn áp :-D

Đang mùa mưa ngâu, nhưng chẳng có tí nao lòng nào chỉ đang bồn bộn lo vì mưa ngâu dẫn đến chậm hàng của khách. Haizzz tóm lại blog mình mốc khi mình chỉ có tâm trí kiếm tiền :-D

Trong lúc chống lại cơn buồn ngủ, mình xem lại ảnh cũ (do sáng nay cô giáo Bơ sữa bảo là tìm ra flickr của nhà mình).

Cái bạn today20 ở dưới đây chỉ còn 2 ngày nữa là tròn 31 tuội và dạo này chỉ thấy post ảnh ông cu con hehe. Còn mình thì sắp tròn 29, ngại để lại tóc dài phần nào đang hăm hở leo lên chu kỳ đỉnh cao của thời cuộc :-D

28 tháng tuổi

Posted by giangtrang on 1 July 2010 | 1 response

Vào sáng sớm ngày Bơ sữa tròn 28 tháng tuổi cả nhà khăn gói quả mướp đi chơi biển bất chấp vụ đồng chí vẫn đang phải điều trị viêm tai giữa cấp (hậu quả của việc hai bố con đi bơi không đội mũ bơi che tai, nước vào tai do con quá nghịch, hết nhảy từ thành bể xuống nước đến nằm ngửa ra ngoáy đầu lung tung phèng…)

5 ngày chỉ có bơi ăn ngủ bơi ăn ngủ. Đều tăm tắp. Về cơ bản nàng cực ngoan, không quấy nhiễu gì bố mẹ, chỉ hơi mải chơi và lười ăn hơn ở nhà. Hai hôm đầu nàng hơi tưng tửng tưng tửng chỉ thích chơi loanh quanh một mình hoặc với chị Hạnh Nguyên, chưa hòa nhập với các bạn nhỏ khác trong đoàn. Nhưng đến ngày thứ ba thì đã thân thiện và quấn quýt hơn với anh Mun, chị Mía, chị Anna, Ly Na, chị Nhím. Về độ dũng cảm khi dưới nước, cả trong bể hay ngoài biển thì Nguyên ta vẫn là số 1, không kém gì năm ngoái. Năm nay đồng chí đã chịu đeo phao tay nên không còn đoạn bám hụt phao và rơi tủm xuống đáy biển như lần trước nữa :-D

Về mặt ngôn ngữ thì liến thoắng thôi rồi. Đã đến hồi bướng bỉnh tuổi lên 3, lúc nào cũng lý sự và rất biết cách bảo vệ quan điểm của mình. Nói chung là mẹ cứng đầu thế nào thì con cũng chẳng kém, bố bảo thế!

Hôm qua bố đi công tác Sài Gòn, sáng ra mẹ đưa đi học bằng tax,  nàng bảo: Con muốn mẹ biết lái ô tô, bố đi công tác thì mẹ lái xe còn Hạnh Nguyên ngồi ghế đằng sau, không phải đi taxi nữa nhé :-D  

Chiều mẹ đến trường đón, các mẹ ở trường bảo con đọc thơ cho mẹ nghe. Con đứng đọc diễn cảm một hồi 5 bài thơ ngắn và bài mới nhất là bài “Ông mặt trời tỏa nắng” rồi chạy vụt đến ôm hôn mẹ. Mẹ thích quá! Mẹ Thắm bảo, hôm nay khi học bài thơ mới này, lúc đọc đến câu “Hai ông cháu cùng cười/Mẹ cười đi bên cạnh” thì Hạnh Nguyên mếu mếu, mắt ướt, đọc xong con nói: “Con nhớ mẹ Trang lắm!” (đang quen đi chơi và được mẹ chăm sóc 24/24 suốt cả tuần thành ra bạn đi học là bạn nhớ) Hai mẹ con dắt tay nhau ra đến cổng trường, con bảo: “Mẹ ơi đi bộ thôi, đừng gọi taxi vội, mẹ cho con đi bộ sang Vincom chơi một tí nhé!” Thế là hai mẹ con dắt nhau sang Vincom chơi. Từ lúc ra khỏi Vincom để về mẹ thấy Nguyên hâm hấp sốt, lúc này em kêu: “Con đau đầu quá mẹ ơi!”. Xe về đến nhà thì con sốt đùng đùng lên đến 39 độ 5.

Con gái mẹ lại ốm. Chắc là sốt virus. Mẹ soi tai thấy không có dấu hiệu gì đáng lo, chỗ viêm gần như đã khỏi sạch, thuốc vẫn uống và tra đều nên mẹ cho rằng không phải sốt vì viêm tai. Lần đầu tiên thấy con ốm (trong suốt 24 tháng qua) mà bỏ bữa ăn, chỉ muốn ngủ. Không chịu cho cô Xinh động vào, cứ khư khư bắt mẹ bế sau đó đòi mẹ nằm cạnh. Thỉnh thoảng lại lên tiếng: “Con đau đầu quá mẹ ơi!” rồi “Mẹ ôm con đi, mẹ ôm chặt vào! Con yêu mẹ lắm”. Mẹ bảo: “Mẹ cũng yêu con chó con lắm, dạo này mới đi học hay ốm sốt, mẹ sốt ruột quá!”. Con nghĩ ngay ra cách pha trò, con bảo: “Thế mẹ Trang là con gì? Bố là con lợn nhỉ. Con là con chó con nhỉ. Mẹ Trang là con gà sốt ruột!” Chơi với con lúc nào cũng thấy vui vẻ dù lúc con có mệt mỏi đi chăng nữa. Mẹ rất yêu con ở điểm này, giống mẹ hồi bé lắm! Hôm nay con đã đỡ hơn, chỉ mong đêm nay con dứt cơn sốt và mai sẽ hết hẳn. Bố vừa gọi về nhà và bố kể chị Anna đi biển về đến Sài Gòn cũng sốt virus luôn, chắc các con cùng lây ở đâu đó.

Còn chi tiết này nữa, để đánh dấu một bước phát triển trong suy nghĩ của con đó là: đêm hôm thứ ba vừa rồi con đang ngủ thì bố mẹ về, con tỉnh dậy hỏi “Bố mẹ đi đâu về đấy ạ?” rồi dõng dạc nhờ mẹ: “Mẹ ơi mẹ, mẹ lấy kéo mẹ cắt cho con cái chỗ này. Con nằm lên bị đau lắm!” Vừa nói con vừa lấy tay chỉ vào hai cái nơ trên hai vai áo. Mẹ hiểu ý liền, chưa kịp ngạc nhiên, con nhắc thêm: “Mẹ ơi mẹ lấy cái kéo nhỏ tí ở trong toilet cắt cho dễ!” Mẹ kêu lên ngạc nhiên rồi chạy vào lấy cái kéo nhỏ (bố dùng để cắt râu hehe) ra giúp con gỡ bỏ 2 cái nơ trên áo cho con nằm nghiêng khỏi bị cộm.

ngoài biển

Nào ta cùng nhảy!

Mẹ nhảy cao hơn hai bố con hehe

Ba mẹ con

Cả nhà

Đi chơi rất vui :-D

Protected: Hương trầm vẫn còn đây

Posted by giangtrang on 25 June 2010 | Enter your password to view comments.

This post is password protected. To view it please enter your password below:


Nhân ngày dài nhất trong mùa hè

Posted by giangtrang on 20 June 2010 | No responses

“Độc giả mỗi ngày mua báo mới
Xem bao lời hứa cũ chưa thành
Phóng viên ngửa mặt cười tự vấn
Xưa nay lời hứa chẳng ai giành!!!”

——-

Và nghe cái này, A night in summer long ago:

 

01 A night in summ…

 

————-

Chương trình nghe còn kéo dài, tối nay ở L’Espace, xem Lê Cát Trọng Lý, sáng mai 4h bắt đầu lên đường đi nghe tiếng sóng biển.  Hehe.

Con điên!

Posted by giangtrang on 13 June 2010 | 3 responses

Tối qua con chó con của tôi cầm G10 chụp ảnh. Nó tự chụp nó. Chụp dí sát vào cái mũi tẹt của nó. Xong nó bật lên xem thành quả và ha hả cười: “Ô! Con điên”.  Tôi bảo: “Êu cu! Để mẹ dạy cách chụp, ai lại dí sát vào mũi thế, nên chụp cả mặt!” Nó dõng dạc:” Mẹ cứ chơi điện thoại của mẹ đi. Mẹ cứ vào phết búc đi. Để Nguyên yên!” Rồi nó lại ha hả theo cái cách của chính nó. Chụp xong rộn ràng xem ảnh và hét: “Ô! Con điên!”. Nó thích, nó thích việc chụp cái mũi tẹt và làm cho gương mặt méo mó để giống như một con điên. Nó thích, nó thích điều này :-) Hê. Tôi thèm được như nó. Con chó 2 tuổi 3 tháng của chúng tôi :-D

————–

Tôi đang có việc phải thử đọc lại mấy bài thơ dở hơi cũ của mình. Gặp lại đoạn dưới đây. Sao có những lúc tôi đã ốm thế nhỉ. Bệnh vãi!

—————————-

Văn xuôi ốm quá xuống dòng

(Năm 2009)

Những đàn kiến đã chán bò dưới bắp chân
Những đàn kiến đang hăng say bò dưới cánh tay
Không có đàn kiến nào trên cổ trên vai trên nửa đầu
Chỉ có thằng u lì tê bì đang rền rĩ

Ngày đã hết mưa
Sáng mở cửa nắng to thảng thốt
Nhìn một bên má đỏ lừ
Cả đêm nằm nghiêng một bên
Co ro
Gối lên tay
Không cựa quậy
Lại mơ rụng sạch hai hàm răng
Hóm hỉnh cười không có giọt máu nào

Những vết châm kim chưa khép kín miệng
Mà cơ thể đã nghĩ sắp sửa được tự do
Nhắm một mắt, mở một mắt
Nơi quán cà phê sáng quen thuộc
Một mắt xanh biếc nhíu lên
Một mắt đỏ ngàu dìm xuống
Bắt đầu phân tích
Lần này hứa sẽ cẩn thận hơn
Cần tính thêm khả năng rủi ro cho cả cuộc đời
Nếu vào ngày những vết kim châm còn dang dở
Gặp một cơn gió lạnh lúc trời mưa
Lại về thảng thốt co ro
Tí nữa thì viêm dây thần kinh số 7
Méo mồm, mất cảm giác bán thân
Bắt đầu phân tích
Lần này hứa sẽ
cẩn
thận
hơn

Dù có bao nhiêu tiền
Hoặc chẳng có xu nào
Trong tương lai đi nữa
Thì nhất định không mua những điều chưa biết rõ
Cứ dùng tất tần tật
Mà tự do châm kim rồi chẳng nghĩ ngợi gì
Đến khi nào, đến khi nào, đến khi nào
Chỉ có những cái kim mới biết

Kệ những cái kim lên tiếng
Giờ chỉ chờ từng tiếng nói của con
Cuối tháng nhìn vào cân
Mẹ tăng 2 con tăng 1 (hình như bố cũng tăng 2)
Mỗi ngày chúng ta đều thấy ngon 3 bữa
Dẫu có khi run lên vì kiệt sức

Tôi chỉ hay ốm khi ngồi một mình
Khi thừa nhận là hoá ra mình ốm thật
Chứ ra ngoài toàn cãi bay cãi biến
Cãi cả bác sỹ trước lúc châm kim

Những tín hiệu của cuộc sống đến từ cái kim và dòng điện
Gây chấn động trong từng huyệt mạch
Thảm thương chưa tuổi trẻ vẫn ngời ngời
Đi vào vòm trời xanh xanh lanh lảnh tiếng chim
Ngồi bên vòm cỏ xanh xanh phủ quanh nấm mộ
Người đàn bà Tân Dậu bây giờ tuổi tám chín (*)
Đã hai lần ung thư sau tuổi hai chín
Lưng còng như số 9
Cứ đi mãi, sáu mươi năm mới đến con đường huyệt đạo
Thanh thản quá, thanh thản lạ
Là chiều nọ chạy xe cúp đến thăm
Mộ người đàn bà Tân Dậu đã nằm xuống hơn một năm
Sau sáu ngày của chín tháng mười ngày nằm nghiêng một bên trên giường không nhúc nhích
Chờ một người đàn bà Tân Dậu
Đúng chín tháng mười ngày thành một người đàn bà đủ nghĩa vì có con

Những tín hiệu của cuộc sống đến từ cái kim và dòng điện nhỏ
Không phải từ những câu chữ co ro trong nỗi mộng mị hoang đường
Những tín hiệu ở trong niềm hăng say thật sự
Khi ngồi bên nấm mộ thảnh thơi nghĩ thêm chuyện tỉa cỏ vun hoa
Quay xe ra về không quên rẽ vào chợ
Mua đủ thứ cần ăn để sống tiếp những ngày không vội vã

Còn những sáu mươi năm

Sẽ qua năm hai nghìn không trăm ba mươi sáu
Khi con tròn hai tám
Có khi năm ấy con mới chịu lấy chồng
Tôi sẽ kể lại bằng ngần này tuổi con
Tôi hai tám đã có con mười sáu tháng
Bà tám tám cả tuổi âm là tám chín đã nằm xuống mười sáu tháng
Bà Tân Dậu
Tôi Tân Dậu
Bà ung thư hai lần không chết
Tôi chưa ung thu
Sao có lúc tỉnh dậy sau viên thuốc giảm đau
Nghĩ là mình
vừa
chết

Hì. Nói vậy thôi
Năm hai ngàn không trăm ba mươi sáu
Còn vui lắm!

——

(*) Bà ngoại, tuổi Tân Dậu.

« Sous le ciel de Paris » – Elly Ameling

Posted by giangtrang on 11 June 2010 | No responses

Không tìm ra The girl from Ipanema do bà Elly Ameling thể hiện. Nhưng tìm ra « Sous le ciel de Paris ». (Giọng hát Elly Ameling nhắc tôi nhớ đến Việt Nam ta có Lê Dung!)

Dạo này có hứng nghe nhạc hàng ngày. Không điếc dài điếc triền miên nữa. Đống đĩa than sẽ được tận dụng triệt để mỗi khi cần tìm một-cái-gì đó chứ không phải nằm mốc meo trong cabinet :-)

The Girl From Ipanema by Astrud Gilberto

Posted by giangtrang on 11 June 2010 | No responses

This is the edited version released as a 45 rpm single with an instrumental Blowin’ In the Wind by Stan Getz on the flip side. It was included on the SACD release of Getz/Gilberto.

(Còn 1 bản khác rất hay do bà Elly Ameling – người Hà Lan- hát, nhưng không tìm được trên internet. Tôi có đĩa than mang tên  «Sous le ciel de Paris »., dịch ra là Dưới vòm trời Paris của bà này, có The girl from Ipanema)